Lần này công chúa chỉ bị cảm nhẹ, không nghiêm trọng, đáng lẽ nghỉ ngơi vài ngày là khỏi, vậy mà y nằm triền miên trên giường gần mười ngày, đêm đến còn ho khan không dứt.
Lần này đại phu đến khám, có chút ấp úng, tiểu vương gia trong lòng sốt ruột, thúc giục nói: \”Có gì thì cứ nói thẳng.\”
Công chúa vẫn đang mải ăn bánh sơn tra, đại phu lập tức đưa ngón tay chỉ thẳng: \”Cái này tốt nhất là đừng ăn nữa!\”
Tiểu vương gia quay lại liếc công chúa đang ngẩn ra như trời trồng, bật cười nói: \”Đợi tí sẽ tịch thu.\”
Đại phu lại nói: \”Còn nữa, trước khi công chúa hồi phục, nên bớt chuyện phòng the, đỡ tiêu hao sức lực. Nếu không giữ sức, bệnh nhỏ cũng khó khỏi.\”
Công chúa đang len lén giấu bánh sơn tra, nghe vậy thì lặng lẽ gật đầu sau lưng Hách Liên Thanh.
Rất nhanh liền bị trừng phạt, Hách Liên Thanh đưa tay qua nhéo chân y một cái.
Công chúa nhảy bắn ra, phẫn nộ nhìn bóng lưng hắn một lát, ngại người ngoài vẫn còn ở đây, chỉ xoa chân mình, khập khiễng đi giấu điểm tâm chỗ khác.
Vừa tiễn đại phu, Hách Liên Thanh lập tức từ phía sau ôm eo y, nói: \”Đừng có giấu nữa, đại phu bảo mấy món ngọt đó đều không được ăn.\”
Công chúa quay đầu nhìn hắn, dứt khoát đáp: \”Ta không nghe thấy gì cả.\”
Hách Liên Thanh thấy trên môi y còn dính đường, bèn cúi xuống hôn một cái, liếm sạch vị ngọt quanh miệng y.
Dù đã bên nhau lâu như vậy, mỗi lần Hách Liên Thanh thân mật đều khiến công chúa không kịp thích ứng, hôn được một chút là đẩy ra.
Hách Liên Thanh lại cắn y một cái, nói: \”Ta thật oan uổng, chúng ta dạo gần đây có làm gì đâu, vậy mà còn bị bắt phân phòng ngủ mấy ngày.\”
Công chúa tuy không thích làm những chuyện kịch liệt, nhưng cũng không muốn bị chia phòng, khẽ \”ừm\” một tiếng, nói: \”Thật sự phải tách ra sao?\”
Tiểu vương gia còn còn trêu y, \”Ngươi vừa nãy sau lưng ta gật đầu cái rụp còn gì? Không phải rất đồng tình với lời đại phu à? Giờ lại không nghe?\”
Công chúa đưa tay ôm cổ hắn, nói: \”Ta muốn ngủ cùng ngươi, ngươi ấm áp.\”
Tiểu vương gia không vui, \”Đợi thời tiết nóng lên, công chúa có phải lập tức không cần ta nữa không?\”
Công chúa vội vàng hôn lên má hắn, nói: \”Ta chính là thích ngủ cùng ngươi mà, sao ngươi cứ xuyên tạc lời ta thế?\”
Câu này dễ nghe đến mức khiến sắc mặt tiểu vương gia lập tức dịu xuống, nhưng vẫn nói: \”Ngươi chẳng cho ta đụng vào người.\”
Công chúa cảm thấy từ \”chạm\” kia thật sự quá nhẹ rồi, chỗ nào trên người y mà không có dấu răng hắn để lại? Vậy mà còn dám tỏ ra tủi thân?
Nhưng trước mắt vẫn còn chuyện quan trọng hơn chưa giải quyết, công chúa hơi lo lắng, nhìn hắn chằm chằm hỏi: \”Ngươi thật sự không ngủ cùng ta sao?\”
Tiểu vương gia mỉm cười, nói: \”Ta đâu có nghe lời ông ấy, chúng ta không làm gì là được.\”
Công chúa rất hài lòng với kết quả này, không những có cái ôm ấm áp, còn thấy rất an toàn.