[Đm | Hoàn] Công Chúa Đến Từ Phương Xa – Kỳ Nhan Chước Chước – Chương 32. Hành động thất bại – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm | Hoàn] Công Chúa Đến Từ Phương Xa – Kỳ Nhan Chước Chước - Chương 32. Hành động thất bại

Đây là lần đầu tiên công chúa ngủ nướng trên giường muộn như vậy kể từ khi đến Ô Bắc.

Cánh tay mịn màng của công chúa vắt ngang eo tiểu vương gia, tóc dài xõa xuống trên gối, lúc này đã gần đến giờ cơm trưa, vậy mà công chúa vẫn chưa tỉnh.

Tiểu vương gia đã dặn dò trước, không ai được phép vào làm phiền, vì thế khi công chúa tỉnh dậy lại tưởng trời còn sớm.

Màn giường vẫn chưa được kéo ra, nhưng công chúa giống như cảm thấy chói mắt, nheo mắt nhìn một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên ngực trần của tiểu vương gia.

Có lẽ là ký ức không xa lắm ùa về, công chúa trở nên tỉnh táo hơn, nhìn chằm chằm một lúc, thầm nghĩ, ác mộng!

Ngay lập tức xoay người đi một cách rất dứt khoát, quyết định tỉnh lại một lần nữa.

Trong lúc xoay người còn nghe thấy y kêu một tiếng, tiểu vương gia lập tức tiến lại quan tâm, \”Sao vậy?\”

Công chúa tức giận hất tay hắn ra, giọng khàn khàn nói: \”Ta tối qua đã nói rồi, ngươi sao không để ý đến ta, giờ mới hỏi!\”

Tối qua ồn ào đến tận khuya, công chúa mệt đến nỗi không mở nổi mắt, lại bị trêu chọc mãi, rất muốn mắng hắn một trận, nhưng trong miệng chỉ có lặp lại vài từ, không có chút sức sát thương nào, Hách Liên Thanh thậm chí còn đang cười nữa!

Lúc này tiểu vương gia cuối cùng cũng giống một người chồng chững chạc, lại tiếp tục hỏi han: \”Ngươi đau ở đâu?\”

Công chúa không muốn để ý tới hắn, cuộn mình vào chăn giận dỗi.

Nhưng y không lên tiếng, Hách Liên Thanh cũng muốn chui vào chăn theo, hai người đều không mặc gì, lại đụng vào nhau, chỉ sợ không rời giường nổi.

Công chúa vội đẩy hắn ra, vén chăn lên, để lộ bên eo ra cho hắn xem, trách móc: \”Ngươi nói xem là đau ở đâu!\”

Trên xương hông một mảng tím bầm to tướng, một bên còn lại cũng vậy, chẳng trách tối qua y vẫn luôn kêu đau, nhưng lúc đó Hách Liên Thanh lại không nghĩ cẩn thận, tưởng công chúa chỉ muốn kiếm cớ để thoát thân.

Hai người im lặng một lúc lâu, Hách Liên Thanh mới hiểu ra vết bầm từ đâu mà có.

Hắn ngồi trên người công chúa, hai chân quỳ bên cạnh hông y, vết bầm đúng chỗ đầu gối hắn chạm vào.

Tiểu vương gia lớn lên trên lưng ngựa nên sức chân mạnh kinh người, công chúa giãy giụa, hắn lại vô thức dùng lực.

Hách Liên Thanh từ phía sau ôm lấy y, nói: \”Là ta quá bất cẩn.\”

Công chúa cũng không thật sự giận, dù sao đó cũng là đêm động phòng, Hách Liên Thanh kích động một chút cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng chưa kịp bày tỏ sự thông cảm thì đã nghe thấy phu quân nói: \”Nhưng vì ngươi cứ đẩy ta ra, ta mới dùng lực mạnh như thế, lần sau ngươi đừng giãy nữa, thì sẽ không sao đâu.\”

Công chúa không thể tin nổi mà nhìn hắn, phẫn nộ nói: \”Cả đêm không cho người ta ngủ! Còn muốn trách ta!\”

\”Vậy ngươi còn muốn ngủ tiếp không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.