Chuyến đi đến núi Thương Châu cuối cùng vẫn không thực hiện được, tiểu vương gia vừa trở về đã bị phụ thân triệu kiến, đến giờ cơm chiều cũng chưa thấy quay lại.
Tiểu vương gia không trở về, ngay cả một chút tin tức cũng không có, khiến công chúa ăn cũng không ngon, chỉ biết đi đi lại lại trong trướng, lo lắng không yên.
Đồng Vu dường như đã quen thấy cảnh này, ngồi một bên không rõ đang khâu vá cái gì, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn y, nói: \”Khả Hãn triệu kiến hắn đâu phải chuyện hiếm lạ gì, ngươi sao sợ đến mức này?\”
\”Lần này không giống như mọi lần.\”
Đồng Vu có vẻ đã khâu xong, đứng dậy bước tới gần y. \”Không giống chỗ nào?\”
Công chúa ngừng đi lại, hỏi ngược lại: \”Ngươi không nghe được gì sao?\”
Đồng Vu lắc đầu, rồi đưa cho y vật gì đó trong tay, nói: \”Trừ việc các ngươi không đi núi Thương Châu, còn có tin lớn gì nữa sao?\”
Công chúa ngồi xuống mép giường, lúc này mới nhận ra Đồng Vu đưa cho y một con thỏ bông nhỏ.
Đồng Vu nhìn y, hỏi: \”Giống không?\”
Con thỏ có hai tai to dựng đứng, nhưng không đối xứng, miệng còn hơi lệch lên một bên, mắt là hai cái cúc áo đỏ. Nếu lật ngược lại, thì thậm chí nhìn không ra đây là con thỏ.
Nhưng công chúa nhìn chằm chằm một lúc rất lâu, tay khẽ bóp bóp, sắc mặt thoáng xúc động, nói nhỏ: \”Giống lắm.\”
Năm xưa y cũng từng có một con thỏ như vậy, là mẫu thân may cho y để dỗ y ngủ, con thỏ đó đã cũ kỹ lắm rồi, được khâu vá lại nhiều lần, đến tận khi y mười mấy tuổi vẫn luyến tiếc không muốn vứt đi.
Khi Đồng Vu đến cung Hà Việt, mẫu thân y tinh thần đã không còn tỉnh táo, thường xuyên không nhận ra y là ai, lần đó khi phát tác, mẫu thân bất ngờ ném con thỏ vào chậu than, lửa bùng nhanh, y chỉ kịp cứu được một bên tai.
\”Sao ngươi lại đột nhiên làm cái này cho ta?\”
Đồng Vu nhìn y, nói: \”Không biết nữa, cứ có cảm giác ngươi sẽ quay lại, nên làm, quả nhiên ngươi thật sự về rồi.\”
Công chúa ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt của nàng, có chút hổ thẹn, khẽ nói: \”Ta làm ngươi lo lắng rồi.\”
Đồng Vu mỉm cười, nói: \”Cũng thật là lo lắng, nhưng nghĩ tiểu vương gia còn ở đây, chắc sẽ không có chuyện gì — ngươi có muốn ăn gì không, bọn họ còn đang bàn chuyện, có lẽ phải tới khuya mới xong.\”
\”Lần này thật sự khác.\” Công chúa lại trở nên căng thẳng, tay nắm chặt tai con thỏ, nhẹ giọng nói. \”Nếu hắn bị giữ lại ăn cơm thì nhất định đã cho người báo một tiếng, giờ này vẫn không có tin tức gì, có phải bị mắng rồi không?\”
Đồng Vu dần cảm thấy có điều bất ổn.
\”Trên đường các ngươi xảy ra chuyện gì sao?\”
\”Sa Dồ ám sát tiểu vương gia, bị giết rồi.\”
Đồng Vu kinh hãi: \”Hắn sao lại lỗ mãng đến vậy?\”
\”Không chỉ có thế…\” Công chúa khẽ rùng mình, giọng nói càng nhỏ.
\”Hắn còn vạch trần thân phận ta.\”