Công chúa vốn đã hạ quyết tâm, cảm thấy bản thân thực sự rất kiên cường, thậm chí còn có chút cảm giác như đứng ngoài mọi chuyện, không còn sợ hãi.
Nhưng Hách Liên Thanh đột nhiên xông tới nói một câu như vậy, lập tức khiến hàng rào phòng ngự mà y vất vả lắm mới dựng lên sụp đổ tan tành.
Nếu Hách Liên Thanh mặc kệ y, sáng mai y sẽ rời đi, cũng không cảm thấy có gì quá đau lòng, nhưng Hách Liên Thanh vào lúc này lại ôm lấy y, nói: \”Sao ta có thể để ngươi đi một mình.\”
Công chúa lập tức mềm lòng, sự mạnh mẽ và quyết tuyệt trong lòng sụp đổ, dựa vào lòng ngực hắn hơn nửa ngày không đứng dậy nổi.
Y do dự thật lâu, cuối cùng mở miệng khuyên nhủ: \”Ta tự mình đi là tốt nhất, ngươi không thể…\”
Hách Liên Thanh lại hung hăng ấn đầu y vào lòng mình, nói: \”Ngươi không có quyền quyết định, ta đã nói muốn đi, thì nhất định phải đi.\”
Hắn nói giống như thực sự rất giận.
\”Một đám người bảo thủ, ta đã khuyên nhủ lâu như vậy, một hai phải đi ngay, một ngày cũng không chậm trễ được, toàn là một lũ già điên.\”
Hách Liên Thanh rất ít khi dùng giọng điệu gay gắt như thế để đánh giá các thúc bá của hắn, có lẽ sau khi nghi lễ kết thúc, hắn đã âm thầm tranh cãi rất lâu nên mới tức đến mức như vậy.
Nhưng Hách Liên Thanh làm sao có thể đi cùng y được, những người đó nhất định sẽ phản đối.
Những người đó muốn ngăn cản hôn lễ chính thức, sao có thể để y bình yên vô sự trở về.
Rõ ràng tiểu vương gia cũng đã nghĩ đến điều này, càng thêm cố chấp muốn đi cùng y, còn liên tục ngắt lời y, vô cùng ngang ngược.
Hai người cuối cùng cũng nằm xuống giường, Hách Liên Thanh như thường ngày hôn y, theo thói quen vuốt tóc y, vuốt vuốt rồi lại dường như chạm vào vật gì đó.
Hách Liên Thanh dừng lại, từ dưới gối của y lấy ra vật kia, nắm trong tay bóp bóp, lập tức sắc mặt thay đổi, nói: \”Là chiếc còi đất ta tặng ngươi? Sao ngươi lại tháo xuống?\”
Không cần hỏi cũng biết là vì sao, tiểu vương gia lúc này càng thêm tức giận, nắm lấy cổ tay công chúa, nổi giận đùng đùng nói: \”Ngươi hôm nay tự quyết định, ta còn chưa tính sổ với ngươi, tại sao ngươi nói ngày mai sẽ đi? Không cho ta chút trì hoãn nào, ta còn đang muốn tính sổ với ngươi, ngươi giờ lại có ý gì? Ngươi muốn trả lại tất cả những thứ ta đã tặng cho ngươi sao?\”
Công chúa có chút chột dạ, quay mặt đi, nói: \”Ta chỉ là tháo xuống… buồn ngủ, không phải…\”
Hách Liên Thanh giữ lấy mặt y, bắt y quay lại, hừ một tiếng.
\”Trong lòng có quỷ nên mới không dám nhìn ta, còn nói dối.\”
Công chúa để chứng minh mình không chột dạ, liền dời ánh mắt nhìn lại hắn, cố gắng tập trung nhìn chằm chằm vào hắn, chỉ là tần suất chớp mắt so với bình thường nhanh hơn rất nhiều.
Hách Liên Thanh không chịu buông tha, nói: \”Ngươi nói đi, khi đó tại sao lại nói như vậy, ngươi cảm thấy ta không thể bảo vệ ngươi sao? Ngươi nghĩ ta sẽ vì bản thân mà giao ngươi cho bọn họ sao?\”