[Đm | Hoàn] Công Chúa Đến Từ Phương Xa – Kỳ Nhan Chước Chước – Chương 23. Trăm phương ngàn kế – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm | Hoàn] Công Chúa Đến Từ Phương Xa – Kỳ Nhan Chước Chước - Chương 23. Trăm phương ngàn kế

Cành ngải cứu là vật dùng để kết nối với thần linh và ma quỷ, bây giờ lại tự nhiên bốc cháy, vu sư liền buột miệng nói: \”Có tà khí!\”

Lập tức, xung quanh tế đàn náo động hẳn lên, vì sao những cành ngải cứu của người khác đều không sao, chỉ có vị công chúa đến từ Hà Việt này lại xảy ra chuyện lạ?

Người Ô Bắc vốn đã không ưa người ngoại tộc, huống hồ tiểu vương gia lại luôn yêu chiều vị công chúa này, những lời bài tán chưa từng lắng xuống, chỉ là vì nể mặt tiểu vương gia nên không ai dám nói ra.

Tiểu vương gia bước lên một bước, lập tức đỡ lấy công chúa, để y tựa vào lòng mình, bình tĩnh nói: \”Mùa đông hanh khô, ở đây lửa cháy khắp nơi, bất ngờ cháy lên cũng không có gì lạ.\”

\”Ngải cứu là vật kết nối thần linh, làm sao lại vô cớ cháy được? Nhất định nó đã cảm nhận được tà khí!\”

Hách Liên Thanh lập tức nổi giận, quát lớn: \”Ngươi nghĩ ai là tà khí? Từ khi công chúa đến Ô Bắc, mọi người đều bàn tán về công chúa ngoại tộc, nghi thức cầu phúc chưa từng sai sót, hôm nay lại có tà khí, rốt cuộc là không ưa hắn, hay là không ưa ta?\”

Mọi người đều im lặng, không ai dám đáp lại lời này, vì thế ánh mắt đều đổ dồn về phía đại vu sư, hy vọng ông có thể đưa ra lời giải thích đủ thuyết phục.

Đại vu sư từ từ bước xuống tế đàn, đi đến bên cạnh tiểu vương gia và công chúa.

Công chúa lại một lần nữa bị dọa sợ, run rẩy dựa vào người tiểu vương gia, sợ rằng hắn cũng sẽ buông tay, giao mình cho vu sư.

Hách Liên Thanh nhẹ nhàng vỗ vào lưng y, cố làm y bình tĩnh lại.

Trên mặt đại vu sư vẽ đầy những hoa văn kỳ lạ, từng khớp xương trên mặt ông dường như nhô ra hơn người thường, mắt đục ngầu nhưng ánh mắt lại sáng ngời, ông cứ thế nhìn chằm chằm vào công chúa, tựa như muốn nhìn xuyên thấu linh hồn y.

Công chúa nắm chặt tay tiểu vương gia, y sợ nhất là vu sư, mọi người đều tin rằng vu sư là sứ giả kết nối với quỷ thần, một lời phán của họ là có thể định đoạt sinh tử mội người.

Hách Liên Thanh cũng bị ông nhìn đến nổi gai ốc, liền hỏi: \”Đại vu sư nhìn thấy điều gì?\”

Hắn hỏi xong, lại thêm một câu: \”Đại vu sư là người tu hành cao thâm, tất nhiên không giống người bình thường, sẽ không vì một sự cố nhỏ ngoài ý muốn mà hiểu lầm.\”

Vị tiểu vương gia này khi sinh ra cũng được chính đại vu sư đến cầu phúc, tiểu vương gia đối với đại vu sư, ngoài sự tôn trọng, còn thân thiết hơn so người khác.

Nhưng hôm nay hắn nói ra những lời này, lại mang theo hàm ý rõ ràng, vị đại vu sư gần tám mươi tuổi nghe xong thì nở nụ cười.

Tiểu vương gia cứng cỏi, không để người khác thao túng hay ép buộc, đó là điều tốt, người Ô Bắc cần một vị thủ lĩnh như vậy.

Cho dù công chúa này thật sự có mang tà khí, hiện tại đang run rẩy nép trong lòng phu quân, thì có thể gây nên chuyện gì?

Đại vu sư đối mặt với ánh mắt có phần uy hiếp của tiểu vương gia, quyết định cho hắn một ân tình.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.