[Đm | Hoàn] Công Chúa Đến Từ Phương Xa – Kỳ Nhan Chước Chước – Chương 16. Thân mật và xa cách – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm | Hoàn] Công Chúa Đến Từ Phương Xa – Kỳ Nhan Chước Chước - Chương 16. Thân mật và xa cách

Khi ra ngoài du ngoạn chỉ có hai người một ngựa, vô cùng nhàn nhã. Khi trở về thì cẩn thận hơn rất nhiều, ngựa đổi thành xe ngựa, còn thêm không ít hộ vệ.

Thế nhưng công chúa không thích ngồi xe ngựa, khi rời Hà Việt đến Ô Bắc, y cả đường đi chỉ ở trong xe ngựa.

Sứ thần mà Ô Bắc phái tới đón dâu nhìn y như nhìn tù nhân, dường như sợ y bỏ trốn giữa đường, muốn xuống xe đi lại một chút cũng không được phép. Bởi vậy, công chúa đối với việc ngồi xe ngựa có ấn tượng vô cùng không tốt.

Khi công chúa biết tin phải ngồi xe ngựa trở về, liền dò hỏi Đồng Vu liệu có thể cùng tiểu vương gia thương lượng một chút không. Nhưng mà Đồng Vu trả lời, \”Tiểu vương gia cũng rất ít ngồi xe ngựa, hắn là lo lắng nếu xảy ra chuyện gì sẽ làm ngươi bị thương, mới quyết định như vậy, ta đi nói cũng chẳng có ích gì.\”

Nghĩ đến lòng tốt của tiểu vương gia, công chúa điện hạ đem mấy lời oán than nuốt trở lại, tiểu vương gia lên xe ngựa trước, vươn tay muốn kéo y lên, liền thấy vị công chúa này cứ cọ tới cọ lui, công chúa vất vả lắm mới ngẩng đầu liếc nhìn hắn một cái, hai người ánh mắt chạm vào nhau, y lại lúng túng cúi đầu chỉnh lại vạt áo, như thể rất bận.

Hách Liên Thanh cũng không thúc giục y, mỉm cười nói: \”Xe ngựa có hơi cao, không dễ lên lắm, ta xuống ôm ngươi lên nhé?\”

Vị công chúa kia tay chân lập tức trở nên lanh lẹ, vạt áo cũng không còn vướng chân, ba bước thành hai bước lên xe ngựa.

Vừa ngồi lên xe ngựa, công chúa liền uể oải ỉu xìu, méo mó mà dựa vào bên cửa sổ, như một con chim bị nhốt trong lồng sắt.

Tiểu vương gia duỗi tay đỡ lấy đầu y, để y dựa vào vai mình, nói: \”Ta biết ngươi muốn cưỡi ngựa, nhưng vì an toàn, ngươi chịu khó một chút nhé.\”

Công chúa gật gật đầu, vẫn không nhịn được mà thở dài.

Hách Liên Thanh thấy y cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng nghiêng người nhìn theo.

Xe ngựa đi ngang qua con phố hôm trước, vẫn thấy người người qua lại đông đúc.

Khi xe ngựa đi ngang qua quán trà hôm qua, chủ quán trà liền đứng bên đường, ánh mắt không rời mà nhìn chằm chằm xe ngựa chạy.

Vừa rồi, công chúa rõ ràng cảm nhận được ánh mắt ấy dừng trên người mình.

Y đột nhiên buông rèm xe, lùi về phía sau, suýt nữa va vào người Hách Liên Thanh.

Tiểu vương gia đỡ lấy đầu y, có chút không hiểu: \”Sao vậy? Thấy cái gì mà phản ứng dữ vậy?\”

Công chúa lại bị doạ lần nữa, ngẩn người một lúc mới lắc đầu, để đánh lạc hướng sự chú ý của hắn liền giở trò cũ, nhào vào lòng tiểu vương gia, giả vờ buồn ngủ.

May mà tiểu vương gia cũng không nghi ngờ gì, chỉ tưởng y chơi chưa đủ, tâm trạng không tốt, còn an ủi một lúc.

Trong không gian chật hẹp như vậy, xe ngựa lại lắc lư, mái tóc dài của tiểu vương gia được buộc cao, đuôi tóc buông trước ngực, đung đưa trước mặt công chúa, y nhìn chằm chằm vào đuôi tóc ấy, thỉnh thoảng lại duỗi tay túm lấy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.