[Đm | Hoàn] Công Chúa Đến Từ Phương Xa – Kỳ Nhan Chước Chước – Chương 11. Những giọt nước mắt hiếm hoi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm | Hoàn] Công Chúa Đến Từ Phương Xa – Kỳ Nhan Chước Chước - Chương 11. Những giọt nước mắt hiếm hoi

Cuối cùng cũng vượt qua được cái rét buốt mùa đông, ngoài điện hoa đào nở, nhẹ nhàng rơi trên khung cửa sổ gỗ.

Bạc Hề Linh sống trong cung điện hẻo lánh này đã mười năm, đến nay vẫn chưa từng được thấy toàn cảnh hoàng cung Hà Việt, y thoáng thấy mùa xuân khi nhìn qua khe hở trên cửa sổ chạm khắc.

Hôm nay tinh thần mẫu thân khá tốt, đang ngồi bên cửa sổ may vá y phục cho y.

\”Mẹ, con ra sân chơi một chút được không?\”

Ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng chiếu lên gương mặt mẫu thân, bà nghiêng mắt nhìn sang, biểu cảm lại vô cùng dữ tợn.

\”Ngươi đi đi! Một khi ngươi bước qua cánh cửa này, người ta sẽ biết ngươi là yêu tà! Họ sẽ thiêu chết ngươi, rồi thiêu chết cả ta!\”

Những lời dọa dẫm như vậy y đã nghe quá nhiều, y theo bản năng dựa lưng vào tường, cuộn tròn người lại, run rẩy nói: \”Con không đi…\”

Nhưng tâm trạng tốt của mẫu thân đã bị câu nói của y phá hỏng, chỗ rách trên áo còn chưa kịp vá xong, ngược lại càng thêm rách nát hơn.

Mẫu thân như trút giận, ném mạnh quần áo y ra xa, đó là một chiếc váy màu hồng nhạt dành cho nữ nhi.

Người phi tần không được sủng ái và hoàng tử giả trang thành nữ nhi, là những người đáng thương nơi thâm cung bị mọi người trong cung điện phớt lờ.

Chẳng lâu sau, mẫu thân sẽ lại ôm chặt lấy y, xin lỗi vì hành động của mình, lẩm bẩm từng chữ như một loại lời nguyền đáng sợ.

Mẫu thân nói: \”Ta chỉ muốn ngươi sống sót.\”

Những lời này sẽ ngày càng trở nên sắc bén hơn, bà ôm chặt lấy y, lời nói như nguyền rủa: \”Ngươi không được chết, ta đã tốn bao nhiêu công sức mới giữ được ngươi sống, ngươi không được tự đi tìm cái chết.\”

Mỗi lần thời khắc này đến, Bạc Hề Linh đều nghĩ đến con nhện trên mạng nhện ở góc phòng, dáng vẻ nó bắt giữ con mồi, giống hệt như mẫu thân đang siết chặt y lúc này.

Y lớn lên từng ngày, tinh thần mẫu thân càng ngày càng kém, thường xuyên không nhận ra y là ai, lâu dần quên mất bà có một người con trai, chứ không phải con gái.

Mẫu thân muốn giữ được y, từ lúc y mới sinh ra, bà đã luôn miệng nói mình sinh ra một công chúa, đến khi y tám chín tuổi, dần trở thành yêu tà nam sinh nữ tướng trong lời dân chúng Hà Việt.

Mẫu thân ngày càng sợ hãi, càng ngày càng nghi ngờ, liệu có phải ngay từ đầu bà đã sai, là do khát vọng của bà quá mãnh liệt, là do bà luôn tưởng tượng con mình thực sự là một công chúa, chính bà đã đẩy y đến cái chết.

Năm y mười hai tuổi, Đồng Vu đến nơi này.

Đồng Vu lớn hơn y mười tuổi, nàng giống như không thuộc về chốn cung điện tăm tối này, chính nàng đã mang đến cho thiếu niên Bạc Hề Linh hương vị ngọt ngào của mứt táo.

Đối với Bạc Hề Linh đang sống trong hoàn cảnh khó khăn, ước muốn được ăn mứt táo là điều vô cùng đáng xấu hổ, khi mẫu thân không thể phân biệt vị đắng cay ngọt bùi, thì việc y ăn mứt táo dường như lại càng trở nên đáng xấu hổ hơn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.