Editor: Notani
Lúc chúng tôi rời khỏi nhà bà cụ thì đã là buổi trưa. Chúng tôi sắp xếp lại tài liệu lần nữa, ai nấy đều cảm thấy thu hoạch rất nhiều.
Bọn tôi quyết định mời An Phổ và A Lê ăn cơm trưa chung coi như cảm ơn hai người họ đã giúp đỡ chúng tôi.
Bọn tôi chọn một quán đặc sản của người Miêu do A Lê giới thiệu.
\”A Lê, lại đây ngồi đi!\” Khưu Lộc vẫy tay với A Lê. Trải qua nửa ngày đi chung, quan hệ giữa bọn họ đã dịu đi rất nhiều, tôi thật sự chẳng hiểu nổi logic kết thân của con gái.
A Lê thoải mái xách váy ngồi xuống, vừa cười vừa giới thiệu cho chúng tôi những món đặc sản.
Nhiều lúc, một người bản địa hiểu biết còn hữu ích hơn cả hướng dẫn viên trên mạng.
Ăn được nửa chừng, câu chuyện dần trở nên rôm rả, đề tài cũng lạc sang những chuyện trên trời dưới đất.
A Lê khẽ thở dài, nói: \”Tôi thật sự rất ghen tị với các cậu, được đi nhiều nơi, ngắm nhiều cảnh. Các cậu vừa nhắc đến biển, chứ tôi đây, ngay cả núi này cũng chưa đi ra khỏi bao nhiêu.\”
Khưu Lộc vỗ vai cô như an ủi: \”Cuộc sống của cậu cũng là điều mà nhiều người mơ ước ấy chứ. Yên bình, thanh thản, đâu có phải như bọn tớ, lúc nào cũng quay cuồng.\”
Ôn Linh Ngọc nói: \”Thật ra trước đây chúng tôi có rất nhiều tưởng tượng về người Miêu, trước kia tôi thấy trên TV hay nói con gái người Miêu biết hạ cổ nữa! \”
\”Hạ cổ á!\” A Lê cười ha hả, \”Rất nhiều khách du lịch cũng hỏi tôi chuyện này.\”
Tôi cũng không nén nổi tò mò nói: \”Vậy các cô có biết hạ cổ thật không?\”
A Lê nói: \”Chúng tôi thật sự rất kính trọng những sinh linh bé nhỏ như sâu bọ, bởi chúng tôi tin rằng nếu không đối xử tử tế với một sinh mệnh nào đó thì chúng tôi sẽ bị báo ứng\”.
Từ Tử Nhung há hốc miệng, có vẻ rất khó tin khi nghĩ đến việc giẫm chết một con sâu cũng có thể bị trời phạt.
\”Thật ra tôi cũng chỉ nghe các trưởng bối nói về việc hạ cổ thôi, chứ chưa từng tận mắt nhìn thấy cổ trùng! Trong câu chuyện của các trưởng bối, thì phụ nữ người Miêu biết hạ cổ rất lợi hại, chỉ cần búng móng tay một cái, liếc mắt nhìn một cái…\”
A Lê vừa nói, vừa làm động tác tay, Khưu Lộc sợ tới mức rụt cổ lại.
\”Cổ đã chui vào cơ thể của cậu.\”
Ôn Linh Ngọc nhỏ giọng nói: \”Lợi hại thế sao! \”
Nghe giống một câu chuyện viễn tưởng vậy.
\”Cô gái người Miêu còn có thể hạ cổ tình, cô ấy nhìn trúng anh nào, một khi anh ta trúng cổ phải nhất định ở bên cô gái đó, nếu không ban đêm sẽ trằn trọc, đau đớn như bị muôn vàn côn trùng gặm nhấm!\”
Lúc này ngay cả Từ Tử Nhung cũng rụt cổ lại.
An Phổ uống một ngụm rượu gạo, xua tay nói: \”Làm gì có chuyện thần kỳ đến thế! Nếu thật sự ghê gớm như vậy, ai còn dám đến đây du lịch nữa?\”