Editor: Notani
\”Anh Lý, mời anh ngồi.\” Một người phụ nữ trẻ mặc blouse trắng, mái tóc ngắn được chải gọn gàng ra sau, nở nụ cười lịch thiệp và chỉ tay về phía chiếc ghế đã được kéo sẵn.
Tôi hít sâu một hơi, cố nở một nụ cười gượng gạo, khẽ cảm ơn rồi ngồi xuống.
Đây là một căn phòng rất sáng sủa, cửa sổ sạch bóng, ánh đèn huỳnh quang dịu nhẹ không chói mắt. Trước mặt tôi là một chiếc bàn gỗ vuông, giá sách đặt trên bàn bày đầy sách chuyên ngành tâm lý học. Kế bên tường cũng có một giá sách cùng tông, chất kín tài liệu liên quan đến tâm lý.
\”Anh uống gì không?\”Người phụ nữ hỏi bằng giọng nói nhẹ nhàng khiến người nghe thấy dễ chịu, mang đến một cảm giác đáng tin cậy.
Tôi nói: \”Nước lọc là được rồi.\”
Chiếc cốc giấy được đặt trước mặt tôi, tôi vô thức dùng cả hai tay ôm lấy nó, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền khắp cơ thể.
\”Cứ thả lỏng.\” Cô mỉm cười, kéo ghế đối diện ngồi xuống. \”Đừng căng thẳng, cứ coi như chúng ta là bạn. Nói cho tôi biết, anh gặp phải khó khăn gì?\”
Tôi ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt dịu dàng đầy cảm thông của cô, khẽ gật đầu.
Việc bước vào phòng tư vấn này, tôi đã phải đấu tranh rất nhiều. Những giấc mơ triền miên và dòng suy nghĩ hỗn loạn như muốn nhấn chìm tôi.
Tôi nghĩ mình cần có ai đó để giãi bày, nhưng nhìn quanh lại chẳng có một ai.
Buổi tọa đàm hôm đó khi tôi quay lại thì cũng gần kết thúc, nhưng câu nói sau cùng của vị giáo sư lại khiến tôi bừng tỉnh.
\”Dù sau này các em đi đâu làm gì thì cũng hãy luôn nhớ rằng, nếu có bất kỳ vấn đề nào về thể chất hay tinh thần đều phải tìm đến sự trợ giúp chuyên môn, nhất là bệnh tâm lý, không được ngại hay giấu bệnh.\”
Thế là tôi ngồi đây.
Tôi im lặng rất lâu vẫn không biết mở lời thế nào, cô ấy cũng không hề thúc giục, chỉ kiên nhẫn nhìn tôi.
\”Bác sĩ Trần, cô đã từng thường mơ thấy cùng một người chưa?\” Tôi dè dặt mở lời, vừa thử thăm dò, vừa cố gắng diễn đạt.
Trần Từ hơi nghiêng người về phía trước, vẻ mặt rất nghiêm túc: \”Là người như thế nào? Anh có thể mô tả ngoại hình của anh ấy trước.\”
Tôi hồi tưởng lại, tay vân vê cốc nước: \”Cậu ấy… rất xinh đẹp, có một nốt ruồi đỏ trên mắt, khi chớp mắt thì ẩn hiện…\”
\”Rất xinh đẹp. Vậy là một cô gái nhỏ sao?\”
\”Không.\” Tôi lập tức đáp, \”Không phải, là một chàng trai.\”
Trần Từ hơi nhướng mày, nghiêng đầu, đưa tai phải về phía tôi như đang lắng nghe chăm chú.
Tư thế đó khiến tôi bỗng cảm thấy dễ mở lời hơn, mạnh dạn nói: \”Cậu ấy, cậu ấy rất thích tôi. Cô không kỳ thị người đồng giới chứ?\”
\”Đương nhiên là không, ngược lại tôi cho rằng tình yêu không hề phân biệt giới tính.\” Nụ cười trên mặt Trần Từ vẫn vậy, \”Vậy còn anh thì sao?\”