[Đm – Hoàn] Cổ Tình – Hà Dục – Chương 54: Chìm nổi giãy giụa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 977 lượt xem
  • 5 tháng trước

[Đm – Hoàn] Cổ Tình – Hà Dục - Chương 54: Chìm nổi giãy giụa

Editor: Notani

Cơ thể tôi mất kiểm soát mà xoay tròn giữa không trung, gió rít qua bên tai, mọi thứ trước mắt nhanh chóng lùi xa.

Tôi thấy Hoàn Huỳnh chạy tới nhưng chỉ dừng bên mép vực. Tôi thấy vách núi xám xịt phía sau ngày càng xa dần và bầu trời xanh ngắt mờ ảo trên cao.

Tôi theo phản xạ giơ tay, muốn níu lấy điều gì đó. Nhưng gió lạnh lùa qua các ngón tay tôi và chẳng giữ lại được gì.

\”Ầm!\”

Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, lưng tôi đập mạnh xuống mặt nước, đau đến nỗi nội tạng như bị xáo trộn, đầu óc lập tức trở nên choáng váng. Từ độ cao này rơi xuống, lực va đập quá kinh khủng.

Thân thể tôi bị lực tác động lớn đẩy chìm xuống mặt nước, tôi theo bản năng há miệng, làm nước cứ thế ùa vào miệng!

Miệng, tai, mũi, toàn thân đều chìm dần, như thể có một quả tạ khổng lồ buộc lấy tôi, kéo tôi chìm xuống mãi không thôi.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy cơ thể mình vừa nặng nề vừa mất hết kiểm soát đến vậy.

Chỉ trong chớp mắt, tôi đã từ đỉnh núi rơi thẳng xuống dòng sông. Trong cơn hoảng loạn, tôi mất bình tĩnh, tay chân vùng vẫy bừa bãi, lại nuốt thêm mấy ngụm nước, khoang mũi cũng tràn đầy nước, không thở được, cơn đau buốt ngắn ngủi khiến tôi phần nào tỉnh lại.

Đáng sợ hơn, bên dưới mặt nước còn có đá ngầm, sơ ý thôi cũng đủ để va đập đến vỡ đầu chảy máu.

\”Hụ!\” Tôi cố gắng lấy lại nhịp thở, quạt mạnh tay chân để nổi lên, cuối cùng cũng nhô được đầu khỏi mặt nước. Không khí thật ngọt lành, tôi há to miệng tham lam hít lấy từng hơi quý giá.

Tôi biết bơi, nhưng không giỏi, chỉ là kỹ năng miễn cưỡng học được trong môn thể chất ở đại học. Bình thường tôi chỉ bơi được vài vòng trong bể bơi, chứ chưa từng rơi xuống dòng nước xiết ngoài tự nhiên như thế này.

Lần đầu tiên, mà cũng đủ để mất mạng.

Bản năng sinh tồn trỗi dậy khiến tôi cố gắng quẫy đạp tay chân, vắt kiệt chút sức lực cuối cùng.

Dòng nước chảy xiết hơn tôi tưởng, bọt trắng bắn tung tóe khắp mặt sông, Mặt nước nổi lên bao nhiêu xoáy ngược và đợt sóng trắng xóa, rồi bị cuốn đi, tan biến, lại dồn tụ, rồi lại tan biến…

Trong môi trường khắc nghiệt thế này, thể lực bị bào mòn cực nhanh, ngay cả một vận động viên bơi chuyên nghiệp cũng chưa chắc thoát ra được an toàn.

Tôi bị dòng nước cuốn đi, không biết sẽ trôi tới đâu. Sức lực cạn dần, tay tôi đau nhức, mỗi lần nhấc tay lên đều không biết mình có thể làm tiếp lần nữa không.

\”Lập cập lập cập…\” Tiếng hai hàm răng va vào nhau còn át cả tiếng nước cuồn cuộn, lấp đầy cả tai tôi.

Nhiệt độ dưới nước rất thấp, dù đang giữa mùa hè cũng vẫn buốt giá đến tận xương. Càng ở lâu, thân nhiệt tôi càng hạ, cái lạnh len lỏi qua từng lỗ chân lông xuyên đến tận xương cốt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.