[Đm – Hoàn] Cổ Tình – Hà Dục – Chương 51: Quyết tâm thử – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 937 lượt xem
  • 5 tháng trước

[Đm – Hoàn] Cổ Tình – Hà Dục - Chương 51: Quyết tâm thử

Editor: Notani

Mối quan hệ giữa tôi và Thẩm Kiến Thanh lại trở về như thuở ban đầu, thậm chí còn tệ hơn cả lúc mới quen. Chúng tôi chẳng thể duy trì được vẻ ngoài hòa thuận tối thiểu nữa.

Sau khi vết thương lành, cậu lại bận rộn như trước, ngày nào cũng ra ngoài. Khách khứa đến nhà treo ngày một đông, tôi thường nghe thấy tiếng nói chuyện bên dưới lầu nhưng chẳng hiểu nổi một câu nào.

Cậu càng ngày càng giống một người trưởng thôn bận rộn.

Nhưng chưa bao giờ có ai lên lầu. Có một lần, hình như có một người đàn ông định bước lên, tôi đã nghe thấy tiếng cầu thang bị giẫm, nhưng lại bị Thẩm Kiến Thanh lớn tiếng quát ngăn lại. Trước đây, Thẩm Kiến Thanh còn sai người mang cơm lên cho tôi, nhưng lần này cậu tự làm mọi thứ, có lẽ cậu thực sự sợ tôi lại dính dáng mập mờ với ai đó.

Thẩm Kiến Thanh thật nực cười, cậu như đứa bé giữ khư khư viên kẹo của mình, như một con rồng ác độc bảo vệ kho báu của bản thân, nhưng nào ngờ trong mắt người khác, viên kẹo hay kho báu ấy lại chẳng đáng là gì.

Tôi không biết cậu sẽ giam giữ tôi đến bao giờ, có lẽ như lời cậu đã nói là cả đời.

Ngày tháng thật khó khăn, từng phút từng giây đều vô cùng buồn tẻ.

Mỗi khi nghĩ đến việc thực sự phải ở đây cả đời, tôi chỉ muốn đập đầu chết quách đi cho rồi.

Tất nhiên tôi đã nghĩ đến cái chết. Nhưng ý nghĩ đó vừa nảy ra, tôi liền lập tức bỏ đi.

Tôi không hề phạm bất kỳ lỗi lầm nào, tại sao tôi phải chết? Tôi không thể tự trừng phạt mình chỉ vì vấn đề của người khác.

Tôi tin chắc rằng, cái chết không giải quyết được vấn đề, mà chỉ là cách cực đoan mà kẻ yếu đuối dùng để trốn tránh.

Hơn nữa, tôi cũng không muốn sau khi chết, đến tro cốt cũng không được chôn cất an táng tử tế, mà còn bị cố chấp giữ ở một nơi nào đó.

Cơ hội xuất hiện vào một buổi chiều nọ.

Tôi đã chẳng còn nhớ rõ mình đã bị giam bao lâu rồi, có lẽ là hai ba ngày, cũng có thể đã nửa tháng. Dường như thời gian trôi qua trong căn nhà treo này không rõ ràng chút nào.

Hôm đó, Thẩm Kiến Thanh vừa đi khỏi, tôi cứ vô vị ngồi trên giường.

Cậu lại trở về vẻ ôn hòa và điềm đạm như trước, cứ như thể những cuộc đối đầu và tranh cãi bùng nổ trước đó chưa từng xảy ra. Thậm chí khi đối mặt với tôi còn nở nụ cười bất đắc dĩ nhưng đầy bao dung, rõ ràng coi đó như những lần chúng tôi đùa giỡn và giận hờn nhau.

Mấy ngày nay chỉ có Hồng Hồng ở nhà bầu bạn giải sầu với tôi, nó rất giỏi chọc người khác vui, dáng vẻ vẫy vẫy hai chân trước của nó vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu, ít nhất là đáng yêu hơn chủ của nó nhiều. Nhưng hôm nay có lẽ do có việc, nên Thẩm Kiến Thanh đã mang Hồng Hồng đi cùng.

Tôi không có việc gì làm, bèn nằm xuống ngủ. Giấc ngủ là thú tiêu khiển duy nhất trong cuộc sống vô cùng buồn tẻ.

Nhưng tôi mới nằm xuống một lát, bỗng nghe thấy một tiếng gõ lạ lùng. Tiếng không lớn, được khống chế rất cẩn thận.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.