[Đm – Hoàn] Cổ Tình – Hà Dục – Chương 47: Sẹo rải khắp người – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 777 lượt xem
  • 5 tháng trước

[Đm – Hoàn] Cổ Tình – Hà Dục - Chương 47: Sẹo rải khắp người

Editor: Notani

Đúng thật Thẩm Kiến Thanh sai bảo tôi thì rất thuận tay và tùy tiện.

Suốt một tháng qua, mọi việc hàng ngày của tôi đều xoay quanh cậu. Chốc thì uống nước, chốc thì uống thuốc, khi thì nằm buồn chán muốn trò chuyện, khi thì chăn rơi không nhặt được. Lần quá đáng nhất là cậu gọi tôi vào phòng, lại bảo là lưng ngứa, muốn tôi gãi!

Người ta nói \”cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử\”[*] , tôi đã nhiều lần muốn mặc kệ cậu, nhưng cuối cùng lại thỏa hiệp trước những tiếng gọi dai dẳng của cậu.

[*]: Câu nói này muốn nói rằng, khi cha mẹ mắc bệnh tật dai dẳng, cần sự chăm sóc liên tục, thì dần dần con cái sẽ cảm thấy mệt mỏi, chán nản, kiệt sức về cả thể chất lẫn tinh thần. Sự kiên nhẫn, lòng hiếu thảo ban đầu có thể bị bào mòn theo thời gian và gánh nặng.

\”Anh Ngộ Trạch! Anh Ngộ Trạch ơi!\”

\”Anh Ngộ Trạch ơi, anh có ở đó không? Anh có nghe thấy không?\”

Cũng như bây giờ.

Tôi ở phòng khách đã nghe thấy giọng Thẩm Kiến Thanh, thúc giục tôi mau chóng xuất hiện trước mặt cậu.

Lần này là gãi đầu hay gãi lưng đây? Cậu luôn cứ kiếm chuyện để gọi tôi.

Tôi bước tới, tựa vào khung cửa: \”Sao thế?\”

Thẩm Kiến Thanh dựa hờ vào đầu giường, mái tóc dài chấm vai xõa tung, khiến cậu thoáng chốc trông như một cô gái yếu đuối — dù tôi biết sự thật không phải vậy.

Vết xước trên mặt cậu đã lành, nhưng vết thương sâu ấy vẫn để lại sẹo. Từ khóe mắt phải kéo dài đến xương gò má, vết sẹo không quá lộ liễu, nhưng ẩn hiện màu đỏ, khiến người ta khó lòng bỏ qua được.

\”Anh lại gần chút đi.\” Thẩm Kiến Thanh yếu ớt vẫy tay gọi tôi trông như thể cơ thể vẫn còn rất yếu.

Tôi nghĩ đến bài học xương máu trước đó, bước lên hai bước nhưng vẫn giữ một khoảng cách an toàn.

\”Sao thế? Lần này cậu ngứa chỗ nào à?\”

Thẩm Kiến Thanh lắc đầu, thở dài nói: \”Anh có ngửi thấy mùi gì không?\”

Tôi vô thức hít hít mũi, ngửi xung quanh, nhưng không có mùi gì lạ cả.

Thẩm Kiến Thanh liền nói: \”Anh lại gần thêm chút nữa.\”

Tôi cảnh giác và đề phòng nhìn cậu, nhưng chân lại bước thêm một bước về phía trước.

\”Có à?\”

Tôi ngửi kỹ, nhưng vẫn không có gì cả.

Thẩm Kiến Thanh cắn môi dưới, ngập ngừng nói: \”Anh… không ngửi thấy, mùi trên người em sao?\”

Trên người cậu có thể có mùi gì chứ?

Thẩm Kiến Thanh dứt khoát không giả vờ nữa, nói thẳng: \”Em đã lâu rồi không tắm, người khó chịu quá. Anh Ngộ Trạch, anh giúp em đi!\”

Thì ra là gọi tôi tới đây là muốn tôi hầu hạ cậu tắm… Tắm ư?

Chúng tôi đều là đàn ông, cậu có gì tôi cũng có, hơn nữa tôi cũng thường ghé qua phòng tắm công cộng ở đại học. Nhưng vừa nghĩ đến Thẩm Kiến Thanh, không hiểu sao tôi lại thấy hoảng loạn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.