Editor: Notani
Hoàn Huỳnh sững sờ, đôi mắt đen láy bất động, khó tin nói: \”Sao có thể chứ? Đó là, thuốc của chú Lô Kỳ, rất hiệu nghiệm…\”
Vẻ mặt cô ấy nghiêm túc và chân thành, không hề có dấu vết của sự chột dạ.
Chẳng lẽ cô ấy thực sự không hay biết những con côn trùng đen hôm qua, thậm chí thực sự muốn giúp tôi?
Tôi không dám kết luận vội.
\”Có phải anh, nghĩ rằng, tôi đang, hại anh sao?\” Hoàn Huỳnh cắn môi dưới, giải thích: \”Thuốc là, do chú Lô Kỳ, pha chế, tôi dám đảm bảo, không phải đồ xấu. Không tin anh, có thể, hỏi Thẩm Kiến Thanh.\”
Tôi lặng lẽ nghe Hoàn Huỳnh nói xong, tuy biểu cảm của cô hoảng loạn, nhưng không phải là kiểu hoảng loạn khi lời nói dối bị vạch trần. Hơn nữa cô nói rất đúng, chuyện này tôi chỉ cần hỏi Thẩm Kiến Thanh là có thể biết ngay.
Có lẽ lũ côn trùng đêm đó không sợ thảo dược của Lô Kỳ. Dù sao thì ngay cả thuốc diệt côn trùng cũng không thể diệt hết tất cả côn trùng trên thế giới này.
\”Cảm ơn cô, Hoàn Huỳnh.\” Tôi nói, \”Là tôi đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi, cô đừng bận tâm, tôi rất cảm ơn cô.\”
Hoàn Huỳnh liên tục xua tay, chiếc vòng bạc trên cổ tay cô ấy phát ra tiếng kêu leng keng giòn giã: \”Tôi về, nhà trước. Ông ngoại, bảo vệ chúng, tôi, rất mệt. Tôi phải, chăm sóc ông ấy.\”
Hoàn Huỳnh nói xong, gượng gạo cười với tôi, rồi cúi đầu chạy lúp xúp vào rừng, bóng dáng màu xanh lam nhanh chóng biến mất.
Nhà treo lại trở nên yên tĩnh.
Bỗng nhiên mu bàn tay tôi vô cớ ngứa râm ran, tôi nâng tay phải lên, thì thấy Hồng Hồng ổn định bám trên mu bàn tay tôi, đang vung vẩy hai chiếc chân mảnh mai phía trước, khó nhọc ra hiệu điều gì đó.
Đôi mắt đen của nó điểm xuyết trên cơ thể đỏ rực như một hạt đậu đen nhỏ, nhìn kỹ thêm vài lần lại có thể thấy được vẻ đáng yêu.
\”Mày đang lo cho Thẩm Kiến Thanh à?\”
Tôi khẽ lẩm bẩm, cũng không biết nó có nghe hiểu không, nó chỉ nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ xíu.
Tôi bước vào phòng Thẩm Kiến Thanh, cậu đang nằm đó vô tri vô giác, hơi thở đều đặn, thần thái an lành.
Lần trước Thẩm Kiến Thanh nằm như thế này trước mặt tôi, tôi đã từng nghĩ muốn bóp chết cậu để kết thúc tất cả. Nhưng lần này cậu nằm yếu ớt như vậy, thì tôi lại không thể ra tay.
Vừa nghĩ đến cậu vì tôi mới ngã thành ra thế này, lòng tôi không khỏi dâng lên một chút cảm xúc buồn bã.
Vết thương trên người cậu đã được băng bó cẩn thận, vết thương trên má phải đã được làm sạch và bôi thuốc, nhưng vết thương sâu ngang khóe mắt thực sự quá sâu, vảy máu đông lại ở khóe mắt trông thật đáng thương.
Hồng Hồng nhảy từ mu bàn tay tôi xuống, vội nhảy lên má Thẩm Kiến Thanh, nó bò đến chỗ vết thương của Thẩm Kiến Thanh, bối rối đi đi lại lại một lượt, rồi nằm úp trên sống mũi cậu không động đậy nữa.