Editor: Notani
Cơn mưa này quá lớn, dù có che ô thì cả người Hoàn Huỳnh cũng bị ướt sũng. Cô ấy chạy vội đến trước nhà treo, tà váy nặng trĩu vì bị thấm nước nên trông khá chật vật. Vừa ngó quanh vừa hấp tấp nói,\”Lý Ngộ Trạch, thôn… ngoài thôn xảy ra chuyện rồi. Tôi đến… mang ít thuốc đuổi trùng cho anh.\”
Tôi sững lại: \”Đuổi côn trùng? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Thẩm Kiến Thanh cũng vội rời đi rồi.\”
Hoàn Huỳnh bước lên bậc thang của nhà treo, lắp bắp giải thích:\”Trong núi… nguy hiểm lắm, nhiều trùng. Cứ cách vài năm sẽ có nạn sâu bệnh. Người Miêu trong thôn… luyện cổ nên họ có thể xua trùng. Vừa rồi… phát hiện trong rừng cổ trùng, có con trùng mới xuất hiện, sẽ gây hại cho thôn.\”
Tuy nghe mơ hồ nhưng tôi cũng đoán được đại khái ý.
Núi cao ẩm thấp và có nhiều đầm lầy chính là môi trường lý tưởng cho trùng sinh sôi. Với người dân trong thôn, đám trùng này chắc chắn là mối đe dọa lớn. Tôi từng đọc nhiều tin tức về những loại trùng độc trong rừng có thể gây thương vong cho con người.
Cơn mưa liên miên này rõ ràng là điều kiện sinh sản lý tưởng cho chúng.
Tôi nói: \”Vừa rồi Thẩm Kiến Thanh có đi cùng một cô gái nhỏ, vội lắm, chắc là tìm cách xử lý.\”
Hoàn Huỳnh gật đầu: \”Trong thôn… người luyện cổ giỏi nhất là thôn trưởng. Vì… cổ trùng họ luyện có thể xua đuổi mấy loài trùng đáng sợ. Thẩm Kiến Thanh… và cô A Thanh, đều rất lợi hại.\”
Thảo nào cậu ta trẻ tuổi vậy đã được chọn làm người kế nhiệm. Thì ra là vì cậu có thể bảo vệ được cả thôn.
Giờ tôi mới hiểu vì sao người trong thôn lại kính sợ cậu như thế.
Có lẽ tổ tiên của họ đã sống ở vùng núi sâu này mấy trăm năm, sớm đã tìm được cách dung hòa với thiên nhiên. Lấy trùng trị trùng — chỉ là tôi vẫn chưa hiểu làm sao mà họ có thể thuần hóa và luyện hóa chúng.
Con Hồng Hồng của Thẩm Kiến Thanh trông ngoan ngoãn, còn hiểu ý người. Trong khi con trùng nhỏ xíu kia còn không to bằng móng tay, muốn luyện hóa chắc chắc sẽ khó như lên trời.
\”Ông tôi… già rồi, không thể vào rừng cổ trùng nữa. Ông sẽ… dùng cổ của mình bảo vệ thôn. Tôi nhớ anh ở đây… một mình, nên đến… mang cái này cho anh.\” Hoàn Huỳnh vừa nói, cô vừa lấy ra một túi vải nhỏ chừng bằng bàn tay từ trong ngực áo. Vì được giữ sát người nên nó còn vương hơi ấm trên người cô, \”Anh… rắc vào góc phòng là được, không cần dùng nhiều, côn trùng… sẽ không dám đến.\”
Dù người cô ướt sũng, nhưng túi thuốc vẫn khô ráo nguyên vẹn. Tôi không khỏi thấy cảm động.
\”Tại sao… cô lại…\” Tôi lắp bắp hỏi.
Hoàn Huỳnh khẽ cong mày cười: \”Anh cứ… xem như tôi tốt bụng đi. Nhìn thấy anh… tôi lại nhớ đến cậu Thẩm Tư Nguyên.\”
Nghe đến cái tên Thẩm Tư Nguyên, trong lòng tôi như có tảng đá đè nặng lên. Tôi ngập ngừng hỏi: \”Trước đây cô từng hỏi tôi… có muốn rời đi không. Chẳng lẽ cô…\”