[Đm – Hoàn] Cổ Tình – Hà Dục – Chương 42: Mưa hạ dai dẳng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 887 lượt xem
  • 5 tháng trước

[Đm – Hoàn] Cổ Tình – Hà Dục - Chương 42: Mưa hạ dai dẳng

Editor: Notani

Cơn mưa mùa hè chuyển sang cao điểm, một khi trút xuống là rả rích không dứt, lúc ngớt lúc nặng hạt, kéo dài suốt bốn năm ngày liền.

Cây cối trong rừng được cơn mưa lớn rửa trôi, xanh thẫm như mực, từng chiếc lá như ngấm đầy nước. Không khí trở nên trong lành lạ thường, hít thở một cái là phổi mát lạnh, toàn thân như được khai mở, từng lỗ chân lông đều giãn ra đón lấy hơi thở sạch sẽ ấy. Tôi phát hiện mình bắt đầu quen với cuộc sống thế này—không cần phải nghĩ ngợi gì cả.

Quả nhiên, Thẩm Kiến Thanh giữ lời, không còn khóa trái cửa nhốt tôi lại nữa. Mấy ngày nay tôi thường ngồi dưới mái hiên nhà treo, ngẩn người nhìn vào rừng sâu, vô định mà cũng vô cùng rảnh rỗi.

Ngược lại, dạo gần đây Thẩm Kiến Thanh lại bận rộn hơn hẳn. Cậu thường ở lì trong căn phòng nhỏ trên tầng ba, chính là nơi đặt bình tro cốt của Thẩm Tư Nguyên, không biết đang bày trò gì trong đó, mỗi lần bước ra đều mang vẻ mặt rất mệt mỏi.

Mấy hôm trước tôi còn thấy cậu xách một cái giỏ tre lên lầu, từ trong giỏ có thể nghe rõ tiếng \”xì xì\” đặc trưng của loài rắn.

Tôi không hỏi cậu đang làm gì, dù sao tôi cũng đang yên ổn tự tại.

Chỉ có một điều không ổn là cổ chân tôi. Dù vết thương đã lành, nhưng có lẽ vì nhà sàn vốn ẩm thấp, lại thêm mưa dầm suốt mấy hôm nay, chỗ từng bị trẹo lại âm ỉ đau nhức, vừa nặng nề vừa khó chịu.

Lúc này, tôi đang tựa vào hành lang nhà treo, lặng lẽ lắng nghe tiếng mưa rơi rả rích và tiếng lá cây bị đánh lộp bộp, bất chợt nhớ đến một bài thơ của Lý Thương Ẩn.

\”Thu u ám chẳng tan, sương rơi muộn,
Còn chút sen khô, lắng nghe tiếng mưa.\”

Tôi vừa lẩm nhẩm xong thì phía sau vang lên giọng của Thẩm Kiến Thanh:

\”Anh Ngộ Trạch, anh đang nói gì vậy?\”

Tôi quay đầu lại, thấy Thẩm Kiến Thanh đứng ở đầu hành lang, dáng người cao gầy nổi bật. Tay cậu buông thõng tự nhiên, nhưng tôi lập tức nhìn thấy mu bàn tay phải của cậu vẫn dính con sâu tên là \”Hồng Hồng\”.

Không biết có phải ảo giác của tôi không, tôi cảm thấy nó đỏ hơn trước, đỏ đến phát sáng, những hoa văn trên lưng cũng rõ nét và quỷ dị hơn nhiều.

\”Tôi đang nghe tiếng mưa, chợt nhớ tới một bài thơ mà tôi rất thích.\” Vừa dứt lời, tôi đã cảm thấy mình thật nhiều chuyện.

Thẩm Kiến Thanh tiến lại gần, Hồng Hồng bò dọc theo mu bàn tay cậu, rất nhanh đã biến mất vào tay áo.

\”Thơ? Thơ là gì?\” Đôi mắt Thẩm Kiến Thanh sáng trong tựa ánh trăng vừa được gột rửa bởi cơn mưa mùa hạ.

Sao chuyện này có thể giải thích trong vài câu được? Tôi đành nói đơn giản: \”Cũng giống như tình ca của người Miêu các cậu vậy, thế giới bên ngoài cũng có rất nhiều loại ca dao và dân ca được lưu truyền như thế.\”

Thẩm Kiến Thanh lập tức tỏ ra hứng thú, kéo một chiếc ghế ngồi cạnh tôi, mong chờ nói: \”Anh đọc lại lần nữa đi.\”

Gương mặt cậu lấm tấm sương mưa, lông mi dài cũng đọng lại vài hạt nước nhỏ. Tôi không chắc cậu có hiểu không, nhưng vẫn lặp lại lần nữa:

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.