[Đm – Hoàn] Cổ Tình – Hà Dục – Chương 41: Phòng tối mờ mịt – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 886 lượt xem
  • 5 tháng trước

[Đm – Hoàn] Cổ Tình – Hà Dục - Chương 41: Phòng tối mờ mịt

Editor: Notani

Gió ngày càng mạnh, nhiệt độ trong rừng đột ngột giảm xuống, cành cây bị gió thổi nghiêng ngả, phát ra những tiếng xào xạc xào xạc, lá rơi lả tả.

Sắp có một trận mưa lớn.

Thẩm Kiến Thanh đòi tôi đền bù, nhưng cụ thể là đền bù thế nào thì cậu lại không nói rõ. Cậu chỉ vội vàng đưa tôi về phòng, để lại một câu \”Anh chờ ở đây\” rồi quay người đi mất. Tôi vừa hoang mang vừa lo lắng, sợ cậu sẽ lại đưa ra yêu cầu quá đáng. Nhưng không lâu sau, cậu đã quay lại, tay cầm theo một vật.

Tôi nhìn kỹ — là chiếc máy ảnh của tôi!

Lúc đó tôi để nó trong ba lô. Tôi cứ nghĩ ba lô bị bỏ lại trong hang rồi, tiếc vì trong đó có rất nhiều sổ ghi chép của tôi, còn lo sẽ nó bị dã thú ngoài rừng cào nát. Chẳng ngờ lại rơi vào tay Thẩm Kiến Thanh!

\”Đồ của tôi vẫn còn nguyên à?!\” Cuối cùng cũng có chuyện khiến tôi cảm thấy đỡ xui xẻo hơn một chút.

Thẩm Kiến Thanh tỏ vẻ đắc ý: \”Em mang hết về, giữ giúp anh đấy.\”

Vừa nói, cậu vừa thuần thục điều chỉnh máy ảnh, còn giơ lên nhắm về phía tôi thử góc.

Trước đó tôi đã mang theo pin dự phòng, định chụp thêm vài tư liệu trong thôn Miêu, không ngờ giờ lại rơi vào tay Thẩm Kiến Thanh.

Sau khi chỉnh xong, cậu nói: \”Anh mặc trang phục người Miêu rất đẹp, em luôn muốn chụp một tấm ảnh, nhưng trước đó chân anh bị thương, không tiện chụp. Hôm nay thì vừa hay, cúng bái mẹ em xong, chân anh cũng khỏi rồi. Anh nói xem, có phải rất có duyên không?\”

Chỉ là hôm đó tôi tiện miệng nói một chữ \”có duyên\”, chẳng ngờ cậu lại nhớ đến tận bây giờ.

Tôi không rõ cái \”duyên phận\” trong lời cậu là từ đâu ra, nhưng Thẩm Kiến Thanh thì luôn có mấy lý lẽ kỳ quặc, có thể gom vài chuyện chẳng liên quan gì lại rồi gán mác \”định mệnh\”.

Trời dần tối, trong phòng cũng dần trở nên tối om. Thẩm Kiến Thanh đốt nến, ánh nến vàng vọt kéo dài bóng hai chúng tôi trong phòng, cuối cùng đan vào nhau tạo ra một sự gần gũi giả tạo. Cậu đứng trong ánh sáng, lên tiếng chỉ đạo: \”Lý Ngộ Trạch, anh ngồi chỗ đó đi!\”

Yêu cầu này không quá đáng, nên tôi làm theo, ngồi xuống chính giữa giường. Nhưng vẫn thấy là lạ, ai lại chụp ảnh ngay trên giường chứ…

Khóe miệng Thẩm Kiến Thanh mỉm cười, nửa khuôn mặt trắng trẻo sắc sảo của cậu lộ ra sau chiếc máy ảnh, ngón tay bấm chụp tách tách tách liên tục mấy kiểu.

\”Anh xem thử đi, thế nào?\” Cậu chụp xong, cầm máy lại gần, rồi ngồi sát bên tôi.

Trên màn hình, dưới nền vàng ấm, tôi mặc đồ người Miêu, gương mặt lạnh lùng. Có lẽ vì biểu cảm quá cứng nhắc nên ảnh chụp cũng mang theo vẻ lạnh lẽo. Nhưng phải nói thật rằng Thẩm Kiến Thanh rất thông minh. Tôi mới chỉ dạy một lần, cậu đã thao tác thành thạo như vậy.

\”Anh không cười gì cả.\” Thẩm Kiến Thanh xem ảnh xong, giọng trách yêu, \”Em thấy người ngoài chụp ảnh đều cười mà.\”

\”Tôi không quen cười khi chụp hình.\” Câu trả lời hơi khiên cưỡng, nhưng tôi thật sự cười không nổi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.