Editor: Notani
Nắng chiếu xanh núi, sương mù tan hết. Từ khi tôi đến thôn Miêu Thị Địch, tôi luôn cảm thấy nơi đây được bao phủ bởi một màn sương mờ ảo, nhưng hôm nay là một ngày đẹp trời hiếm có. Nắng xuyên qua cánh rừng rậm, chiếu rọi những ngôi nhà treo ẩm thấp trở nên ấm áp.
Chẳng biết là do tôi còn trẻ, sức hồi phục tốt hay do thuốc của Lô Kỳ thực sự hiệu nghiệm, hoặc do cả hai, tóm lại là vết thương ở chân tôi gần như đã lành hẳn. Mặc dù chưa thể đứng lâu, nhưng đi lại những quãng ngắn hàng ngày thì không vấn đề gì.
Vài ngày trước Lô Kỳ nói có thể tháo nẹp được rồi, nhưng tôi đã từ chối.
Tôi ngồi bên giường, thử cử động mắt cá chân. Xương không còn lệch, cũng không còn đau nữa, mọi thứ dường như đã trở lại bình thường.
Đúng lúc đó, bên ngoài cửa phòng vang lên tiếng mở khóa sắt, tiếp theo là Thẩm Kiến Thanh đẩy cửa bước vào.
Hôm nay cậu trông rất tỉnh táo, trên tay còn ôm một bộ trang phục Miêu màu đen tuyền.
Tôi vô thức rụt chân lại, giấu đi bàn chân phải đã lành. Nhưng Thẩm Kiến Thanh như thể nhìn thấu tâm tư của tôi, ân cần hỏi: \”Chân còn đau không?\”
Tôi im lặng một lát, không nhìn cậu, chỉ đáp: \”Vẫn còn hơi đau.\”
\”Vậy sao…\” Thẩm Kiến Thanh vừa nói, vừa bước đến, rất tự nhiên bắt đầu cởi quần áo của tôi.
Kể từ hôm bị cậu mang về từ rừng rậm, tôi luôn chỉ mặc một chiếc áo khoác đơn giản. Kiểu dáng bình thường giống áo sơ mi, chất liệu cotton rất rộng rãi.
Tôi sững người hai giây, rồi vội ôm lấy cổ áo, giữ chặt tay cậu. Tôi bình tĩnh lại, nói: \”Không phải hôm nay đi cúng mẹ cậu sao? Cậu đang làm gì vậy?\”
Thẩm Kiến Thanh gật đầu: \”Đúng, nhưng trước tiên phải thay quần áo đã.\” Cậu vừa nói, vừa chỉ vào bộ trang phục Miêu màu đen mà mình mang đến.
Tôi nhẹ nhàng thở phào một hơi: \”Tôi, tôi có thể tự làm.\” Thẩm Kiến Thanh nhe răng cười, nhưng trong mắt lại đầy vẻ tinh quái: \”Chỗ nào trên người anh mà em chưa thấy đâu? Hơn nữa chân anh còn chưa lành, đi lại bất tiện. Bộ quần áo này rất rườm rà, kiểu gì cũng cần em giúp một tay.\”
\”Chân tôi…\” Tôi thuận miệng phản bác, nhưng lời nói đến miệng lại nuốt xuống.
Thẩm Kiến Thanh nhíu mày lạnh lùng, lại tiến thêm một bước, nụ cười trên mặt trở nên lạnh lẽo và đầy ẩn ý, ngờ vực nói: \”Chẳng lẽ anh lừa em à? Lý Ngộ Trạch, anh sẽ không lừa em phải không?\”
Tôi hít sâu hai hơi, tránh câu hỏi của cậu, nhíu mày nghiêm túc nói: \”Tôi có thể tự thay, khi nào cần cậu giúp thì cậu hẵng giúp.\”
Thẩm Kiến Thanh nhìn thẳng vào mắt tôi, tôi đáp lại bằng ánh mắt kiên định và dứt quyết. Cậu nhìn tôi trong hai giây, rồi lùi lại, nhưng chẳng định tránh mặt đi.
Không sao, dù sao thì như cậu nói, những chuyện thân mật hơn đã xảy ra rồi, cậu muốn nhìn thì cứ để cậu nhìn. Lòng bàn tay tôi toàn mồ hôi, tôi thầm niệm trong lòng, cố gắng phớt lờ sự hiện diện của Thẩm Kiến Thanh.