[Đm – Hoàn] Cổ Tình – Hà Dục – Chương 29: Chuyến đi hoang dã – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 1161 lượt xem
  • 5 tháng trước

[Đm – Hoàn] Cổ Tình – Hà Dục - Chương 29: Chuyến đi hoang dã

Editor: Notani

Thẩm Kiến Thanh hóa điên rồi.

Đó là suy nghĩ duy nhất trong đầu tôi lúc này.

Không biết từ đâu tôi bỗng dưng có thêm sức mạnh, một tay tôi đẩy mạnh bàn tay cậu ra và lùi lại phía sau. Nhưng phía sau là một hang động sâu thẳm không đáy, không có gì để tôi dựa vào.

\”Đừng đến gần tôi! Tôi đã từ chối cậu rồi!\” Tôi cố gắng dùng giọng khàn khàn dọa nạt, thực ra chỉ là để tự trấn an mình.

Thẩm Kiến Thanh đứng dậy, thân hình cao lớn tạo ra một bóng dài phủ lên tôi. Mặt cậu lạnh như băng, lạnh lùng nói: \”Kiên nhẫn của tôi có hạn thôi. Nửa tháng qua tôi chơi với anh, giả vờ hiền lành và nhân từ, nhưng anh không tin, vậy tôi phải đổi cách giữ anh lại rồi.\”

Nói rồi, cậu giơ tay như bắt gà con vậy, kéo tôi đứng dậy. Chân phải của tôi đứng không vững, vừa chạm đất đã đau buốt như dao đâm.

\”Á! Chân tôi!\”

Thẩm Kiến Thanh thấy tôi đau đến nhăn mặt, liếc mắt xuống rồi lạnh lùng nói bằng giọng điệu đầy ác ý: \”Đáng thương thật, chân què rồi mà còn muốn bỏ đi! Cũng đáng đời! Anh muốn đi thì đi được à?\”

Nói xong, cậu chẳng thương xót gì, kéo tôi ra khỏi hang động. Tôi không theo kịp, chân trái loạng choạng, chân phải không thể nhấc lên, gần như bị cậu kéo đi thô bạo.

Vừa ra khỏi hang, ánh sáng mạnh khiến tôi chảy nước mắt sinh lý. Thẩm Kiến Thanh thả tay, tôi ngã vật xuống đất.

Tôi lấy tay che mắt, cậu lại tiến đến, đúng lúc tôi không hiểu chuyện gì thì bàn tay trắng trẻo của cậu đã với vào cổ áo khoác của tôi!

Chớp mắt, tôi hiểu ý của cậu.

Tên điên này, biến thái thật đấy, cậu ấy định…

Tôi cố hết sức giữ lấy tay cậu, run run nói: \”Cậu điên rồi!\”

Thẩm Kiến Thanh quét mái tóc che mặt sang một bên, lấy kẹp tóc bạc kẹp lại tóc phía sau đầu. Cậu nở nụ cười rạng rỡ đẹp đến chói mắt, nhưng tôi chỉ thấy rùng mình.

\”Tôi có điên đâu. Chẳng phải anh muốn tôi cứu anh sao? Tôi chỉ muốn một sự công bằng mà thôi.\”

Nói xong, cậu không thèm để ý tôi giãy giụa, một tay giữ chặt hai cổ tay tôi, một tay kéo khóa áo khoác.

Tôi chưa từng biết Thẩm Kiến Thanh mạnh đến vậy, dù tôi có giằng co thế nào cậu cũng chẳng hề động đậy. Tôi không khóc, vì sách nói rằng kẻ bị hại khóc lóc la hét chẳng ích gì, mà chỉ kích thích kẻ xấu thêm thèm khát.

Nhưng nước mắt vẫn cứ trào ra.

Áo khoác của tôi bị cậu xé rách thô bạo, rồi đến áo sơ mi, cúc áo bay tứ tung. Đột nhiên, mắt cậu sáng lên nhìn thấy một thứ gì đó, đứng lên với lấy.

Đó là chiếc túi thơm rơi ra từ túi áo tôi.

Nhân lúc ấy, tay tôi chạm vào vật cứng nào đó, theo bản năng tôi dùng hết sức vung lên, đánh thẳng vào trán Thẩm Kiến Thanh.

Cậu giật mình, máu đỏ tươi chảy ra từ vết thương.

Tim tôi đập thình thịch, thở dốc đau đến nghẹt thở. Đẩy cậu ra, tôi cố gắng đứng lên chạy vài bước thì cảm thấy lưng đau nhói, bị một sức lực lớn kéo ngã nhào vào bụi cỏ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.