[Đm – Hoàn] Cổ Tình – Hà Dục – Chương 25: Rảo bước chốn thâm sơn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 877 lượt xem
  • 5 tháng trước

[Đm – Hoàn] Cổ Tình – Hà Dục - Chương 25: Rảo bước chốn thâm sơn

Editor: Notani

Rốt cuộc, Thẩm Kiến Thanh là người như thế nào?

Tôi từng nghĩ cậu là người xinh đẹp và thuần khiết, dù lớn lên trong hoàn cảnh chẳng mấy tốt đẹp nhưng vẫn tự mình tỏa sáng rực rỡ.

Nhưng bây giờ, tôi lại bắt đầu nghi ngờ chính phán đoán của mình.

Cậu thật sự là người như vậy ư? Con đường cậu chỉ thật sự có thể đưa chúng tôi ra ngoài sao? Cậu… thật sự hy vọng chúng tôi thoát ra được à?

Tôi lùi lại từng bước, dốc hết sức bình sinh để không phát ra bất kỳ tiếng động nào, nín thở, đến khi ra khỏi khu rừng và chắc chắn cậu không nhìn thấy, tôi mới quay người ba chân bốn cẳng chạy về. Chẳng có đèn soi đường, xung quanh đen kịt đáng sợ, tôi vấp ngã liên tục cho đến khi chạy về đến phòng mới dám thở dốc.

Ôn Linh Ngọc nghe thấy tiếng động, từ trong nhà bước ra, tay còn cầm một chiếc khăn. Cô thấy tôi hoảng hốt, thì lo lắng hỏi: \”Sao vậy? Cậu không thấy Thẩm Kiến Thanh à?\”

Tôi nuốt nước bọt, lắc đầu, hơi thở vẫn chưa ổn định: \”Tuyệt đối đừng nhắc chuyện tôi đi tìm cậu ấy! Nhớ kỹ! Nghe rõ không!\”

Giọng của tôi quá nghiêm khắc, nên Ôn Linh Ngọc hoảng hốt: \”Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?\”

Tôi không biết phải diễn tả những gì mình đã thấy thế nào. Quá kinh khủng, quá quái dị, chẳng lẽ lại nói tôi nghi ngờ Thẩm Kiến Thanh có thể điều khiển được cổ trùng sao? Chính tôi nói ra còn không tin.

\”Có lẽ cậu ta không như những gì thể hiện ra đâu. Khưu Lộc và Từ Tử Nhung cùng bị sốt cũng quá kỳ lạ. Tiểu Ôn, cậu đừng sợ, chúng ta cứ hạ sốt cho hai người họ trước đã, dù thế nào ngày mai cũng phải đi.\”

Đôi lông mày dài của Ôn Linh Ngọc cụp xuống, đôi mắt cười tròn xoe vốn có nay rủ xuống: \”Tớ biết rồi, có cậu ở đây tớ không sợ đâu.\”

Vỗ vai Ôn Linh Ngọc, chúng tôi quay người đi chăm sóc cặp đôi kia. May mắn là sau khi uống thuốc cộng với sự chăm sóc của tôi và Ôn Linh Ngọc đến tận ba giờ sáng, cơn sốt của Khưu Lộc và Từ Tử Nhung cuối cùng cũng hạ xuống.

Trong lúc đó, Từ Tử Nhung tỉnh lại nhìn thấy tôi vẫn còn mơ màng, dùng giọng khàn đặc do sốt nói: \”A Trạch à, sao tôi lại ở đây?\” Nói xong, hắn còn ra vẻ kéo chăn lên, bảo: \”Tôi có bạn gái rồi, không có gay đâu nhé.\”

Tôi, \”…\” Dở khóc dở cười.

Thấy hắn còn sức mà nói đùa, tôi đoán chắc không có gì đáng ngại.

\”Thôi đi, cậu có gì đáng để tôi để mắt tới chứ?\”

Từ Tử Nhung chớp chớp mắt, \”Cơ thể tươi ngon của tôi chứ sao…\”

\”Cơ thể bây giờ của cậu nhìn như con tôm luộc đó hả?\”

\”Khụ khụ khụ!\” Từ Tử Nhung ho sù sụ.

Tôi vội nói, \”Cậu nghỉ ngơi đi, đừng nói linh tinh nữa.\”

\”Cảm ơn cậu, A Trạch, người anh em tốt của tôi!\” Tôi đi đến cửa, Từ Tử Nhung gọi tôi lại, tôi đang định cảm động thì nghe hắn nói: \”Rót cho tôi ly nước nữa được không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.