Editor: Notani
Chúng tôi nhất định phải rời khỏi đây.
Đó là ý nghĩ duy nhất đang lặp đi lặp lại trong đầu tôi.
Rốt cuộc nghi thức \”chém sao hỏa\” này nhằm mục đích gì? Hoặc nói cách khác trong quan niệm của người Sinh Miêu, vì sao họ lại tổ chức nghi lễ ấy?
Thái độ của người dân nơi đây với chúng tôi vô cùng kỳ lạ — một mặt thì dè chừng cảnh giác, mặt khác lại mời gọi chúng tôi tham gia một nghi thức long trọng đến thế.
Trước sau mâu thuẫn, nhất định là có điều gì đó đang bị che giấu.
Sao giờ tôi mới nhận ra điều này chứ?
Chính sự thiện lương và chân thành của Thẩm Kiến Thanh đã khiến chúng tôi lơi lỏng cảnh giác, khiến tôi ngộ nhận rằng tất cả người dân nơi đây đều thân thiện như cậu.
Thế nhưng, tôi đã bỏ qua một điều, một điều mà từ lâu tôi vẫn vô thức né tránh, sau lần bị lạc trong núi sâu đầy hoảng loạn ấy, chúng tôi đã quá mệt mỏi, khao khát sự an ổn đến mức chỉ cần một tia sáng le lói cũng tự huyễn hoặc bản thân rằng đó là ánh bình minh. Nhưng ai mà ngờ, có lẽ ánh sáng đó chỉ là chiếc đèn lủng lẳng trên đầu cá săn mồi, dùng để lừa gạt con mồi mà thôi!
Mấy trăm năm qua, họ ẩn cư nơi núi sâu mà không bị ai phát hiện, thật sự là do may mắn hay vì nơi đây quá hẻo lánh khó tìm? Lẽ nào trước giờ chưa từng có ai đến được đây ư?
Và cả những người từng đến, họ thật sự đã rời đi rồi sao?
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Vừa trở về nhà sàn của Thẩm Kiến Thanh, tranh thủ lúc cậu không có mặt, tôi lập tức nói nhỏ với ba người Khưu Lộc: \”Ngày mai chúng ta sẽ rời đi, sáng mai phải đi ngay!\”
Tính ra, chúng tôi đã ở đây gần một tuần. Điện thoại và máy ảnh cũng gần hết pin rồi, cũng là lúc nên rời đi thôi.
Khưu Lộc ngạc nhiên, \”Hả? Đi thì được, nhưng gấp thế này sao?\”
Từ Tử Nhung cũng nói, \”Ít ra cũng nên chào tạm biệt một tiếng chứ?\”
Ôn Linh Ngọc nhỏ giọng nói, \”Tớ cũng thấy nên đi sớm… Nghi lễ chém sao hỏa hôm nay thật kỳ quặc… Tớ… tớ thấy sợ…\”
Tôi nói, \”Để tôi nói Thẩm Kiến Thanh. Đừng làm phiền những người khác trong làng nữa. Dù sao họ cũng không hiểu lời chúng ta, nói nhiều cũng vô ích.\”
Có lẽ vì sắc mặt của tôi và Ôn Linh Ngọc quá nghiêm túc, nên không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng và đầy bất an. Khưu Lộc và Từ Tử Nhung liếc nhau, cùng cau mày gật đầu đồng ý.
Đúng lúc đó, Thẩm Kiến Thanh từ cửa ngoài bước. Thấy cả nhóm đứng trong phòng khách nhìn nhau, cậu chẳng hề liếc mắt về phía tôi, chỉ lạnh nhạt nói, \”Muộn rồi mà còn chưa ngủ sao?\”
Đối mặt với gương mặt thản nhiên ấy, trong lòng tôi lẫn lộn cảm xúc, chẳng biết là buồn hay nhẹ nhõm.
Khưu Lộc thúc cùi chỏ vào sườn Từ Tử Nhung, Từ Tử Nhung thì quay sang nháy mắt với tôi đầy ẩn ý.