Editor: Notani
Vừa xuống núi, chúng tôi đã chạm mặt nhóm của Khưu Lộc. Cô ấy và mọi người đang được một đám dân làng vây quanh, vẻ mặt hân hoan, ríu rít đi chung một hàng. Dù không nói được tiếng nhau, nhưng ngôn ngữ cơ thể cũng đủ truyền đạt thông tin, tôi nhìn từ xa thấy mấy người kia cười đến mức mặt sắp đơ ra.
Một người đàn ông trẻ tuổi mặc bộ trang phục Miêu tộc màu xám đậm cứ đi sát bên cạnh Ôn Linh Ngọc, thỉnh thoảng lại liếc cô bằng ánh mắt không đứng đắn. Ôn Linh Ngọc hình như cũng cảm nhận được gì đó, cứ rúc mãi về phía Khưu Lộc.
Nhưng Khưu Lộc lại là người vô tư, chẳng phát hiện gì lạ ở bạn mình, ngược lại còn đang khoa tay múa chân, vui vẻ trò chuyện với mấy cô gái người Miêu bên cạnh.
Chẳng rõ là họ không hiểu nhau thì làm sao mà truyền đạt nổi chuyện gì.
Ôn Linh Ngọc bất an siết chặt vạt áo của Khưu Lộc, không dám chạm mắt với người đàn ông kia.
Tôi nhảy xuống mấy bậc thang cuối cùng, lớn tiếng gọi: \”Tiểu Ôn, Khưu Lộc, Từ Tử Nhung! Tôi ở đây! \”
Ôn Linh Ngọc vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt lập tức sáng lên như thấy cứu tinh, vội vàng chạy về phía tôi chỉ trong hai ba bước.
Khưu Lộc vẫn còn đang giải thích điều gì đó với mấy cô gái người Miêu. Nhưng mấy cô kia vừa quay đầu nhìn thấy tôi và Thẩm Kiến Thanh, nét mặt lập tức thay đổi, nụ cười cứng đờ, đúng là tiến thoái lưỡng nan.
\”Ơ, mọi người sao vậy?\” Khưu Lộc quay đầu lại đầy nghi hoặc, vẫy tay về phía tôi:
\”Lý Ngộ Trạch, cậu đi đâu đấy?\”
Tôi và Thẩm Kiến Thanh đi tới, còn chưa kịp lên tiếng, mấy chàng trai cô gái kia đã gật đầu chào Thẩm Kiến Thanh, ánh mắt thì cứ nhìn đông ngó tây, không còn vẻ vui vẻ như ban nãy.
\”Tôi muốn lên cao chụp vài tấm ảnh, tình cờ gặp Thẩm Kiến Thanh nên đi xuống cùng luôn.\” Tôi giải thích, rồi hỏi, \”Sao các cậu lại đi với nhóm này?\”
Khưu Lộc tươi cười rạng rỡ, \”Người ở đây nhiệt tình lắm, thấy chúng ta không phải người xấu nên dẫn đi tham quan mấy căn nhà treo.\”
Tôi nói, \”Các cậu không nói được tiếng nhau mà?\”
Từ Tử Nhung khoác vai Khưu Lộc: \”Chúng tôi dùng ánh mắt để giao tiếp, được chưa? Cậu nhìn đôi mắt chân thành này của tôi đi!\” Vừa nói vừa nháy mắt với tôi, vẻ mặt lố lăng hết sức.
Lúc này, người đàn ông trẻ luôn đi cạnh Ôn Linh Ngọc bước lên nói gì đó với Thẩm Kiến Thanh. Gương mặt Thẩm Kiến Thanh trở nên nghiêm nghị, từ từ gật đầu.
Thấy cậu gật đầu, mấy chàng trai cô gái người Miêu kia liền vỗ vai Khưu Lộc, chỉ tay về phía xa nơi có mấy căn nhà treo. Khưu Lộc hiểu ý họ, vội gật đầu liên tục, còn vẫy tay nói \”bye bye\”.
Bọn họ quay người rời đi.
Thẩm Kiến Thanh nói, \”Vừa rồi anh ta nói, trưởng thôn mời các cậu tham dự lễ hội \’Chém sao lửa\’ diễn ra vào tối mai.\”
\”\’Chém sao lửa\’ là gì thế?\” Khưu Lộc tò mò hỏi.
Thẩm Kiến Thanh đáp, \”Đó là nghi lễ đặc biệt của tộc tôi, dùng để gọi các anh hùng đã khuất trở về, phù hộ cho…\”