Editor: Notani
Tôi đi bộ lang thang trên những bờ ruộng, không mục đích, không phương hướng, và khi nhận ra thì tôi đã quay về cây cầu đá treo đầy dải lụa đỏ.
Dưới làn gió mỏng manh, những dải lụa nhẹ nhàng rung động, như thể từng linh hồn đã khuất đang lượn bay trong gió.
Khung cảnh trước mắt, hòa cùng màu xanh nhạt như mực của dãy núi phía xa, đẹp tựa một bức tranh thủy mặc sống động.
Tôi vội giơ máy ảnh lên, điều chỉnh ống kính, tìm được góc chụp vừa ý, \”tách\” một tiếng, khoảnh khắc ấy đã được tôi lưu lại.
Tôi chụp liên tiếp mấy tấm, xem lại từng bức, tấm nào cũng đẹp. Tôi phóng to ảnh ra xem kỹ từng chi tiết: bầu trời xanh biếc, núi non trập trùng, ruộng đồng xanh mát và những dải lụa đỏ thắm. Trên mỗi dải đều thêu những dòng chữ Miêu ngoằn ngoèo, mỗi dòng chữ ấy đại diện cho một người từng sống, từng hiện diện, nhưng giờ đã không còn nữa.
Bỗng nhiên, ánh mắt tôi dừng lại.
Giữa tầng tầng lớp lớp dải lụa đỏ, có một dải màu đã phai nhạt bị gió cuốn lên không trung, để lộ dòng chữ thêu trên đó.
Thẩm.
Một chữ \”Thẩm\” vuông vắn, rõ ràng.
Thẩm… Kiến Thanh?
Tôi lập tức ngẩng đầu. Trước giờ tôi cứ nghĩ họ của Thẩm Kiến Thanh là phiên âm từ tiếng Miêu, nào ngờ đó thật sự là một họ Hán!
Chẳng lẽ cha hoặc mẹ cậu ấy là người Hán sao?
Tôi hạ máy ảnh xuống, lần theo vị trí trong ảnh, quả nhiên ở chính giữa cầu đá phát hiện ra dải lụa kia.
Trong những dòng chữ xiêu vẹo ấy, sự xuất hiện đột ngột của chữ \’Thẩm\’ khiến tôi dâng lên một cảm giác thân thuộc kỳ lạ.
Có lẽ, không chỉ chúng tôi từng đặt chân đến nơi này. Người đầu tiên phát hiện ra nơi cư trú của Sinh Miêu có lẽ cũng là người Hán.
Mà tên của người đó được buộc lại ở đây, màu sắc dải lụa đã nhạt đến vậy, nhất định là chuyện từ rất rất lâu về trước.
Tôi lại đi dạo thêm một vòng. Cảnh đẹp trước mắt khiến lòng tôi dần bình lặng trở lại. Tôi bỗng nghĩ, được an nghỉ vĩnh viễn nơi đây, có lẽ cũng là một loại may mắn. Tiếc là Khưu Lộc bọn họ không đi cùng, thật đáng tiếc.
Vừa chụp ảnh, tôi vừa vô tình đi đến một rừng trúc. Nơi này cách khá xa khu dân cư, cũng lệch khỏi bờ ruộng, lưng tựa vào ngọn núi lớn. Trúc ở đây mọc cao và rậm rạp, mặt đất phủ đầy lá tre khô vàng úa, bước lên phát ra những tiếng rào rào giòn tan.
Đang độ đầu hạ, là thời điểm măng tươi non nhất. Dưới những lùm trúc, mặt đất nhô lên nhiều búp măng nhọn như chóp dùi, được bao bọc trong lớp vỏ xanh sẫm, tỏa ra mùi thơm dịu.
Tôi đi xuyên qua rừng tre, men theo một lối rẽ nhỏ, đột nhiên cảnh vật trước mắt thay đổi.
Phía sau núi, chẳng biết có bao nhiêu gò đất nhô lên, trông giống những ngôi mộ nhỏ, bất ngờ hiện ra trong tầm mắt tôi!