Editor: Notani
Thì ra căn nhà treo này là nhà của Thẩm Kiến Thanh.
Trong khu rừng này chỉ có duy nhất một ngôi nhà như vậy, đơn độc, cô liêu, ban đầu tôi cứ ngỡ đã bị bỏ hoang từ lâu, chẳng ngờ lại là nơi cậu ấy sinh sống.
Chúng tôi nhìn nhau, rồi cũng lần lượt bước lên bậc thang, tiến vào căn nhà của cậu.
Vừa lên tầng một là một hành lang nhỏ rộng chừng hai mét, nối thông ba căn phòng liền kề. Trong cùng là cầu thang dẫn lên hành lang nhỏ trên tầng hai. Nội thất trong nhà vô cùng giản dị, phòng khách chỉ có một chiếc bàn gỗ nguyên khối trông như được đẽo sơ từ thân cây rồi dùng luôn. Cạnh bàn là một chiếc ghế dài lỏng lẻo, lệch hẳn sang một bên.
Phòng khách khá tối, chỉ dựa vào ánh sáng tự nhiên lờ mờ từ ngoài cửa để soi sáng, giữa thời tiết đầu hè mà vẫn cảm thấy se lạnh. Tôi tò mò đưa mắt nhìn quanh một vòng, không có dây điện, không có bất kỳ thiết bị điện tử nào, đến cả bóng đèn cũng không có.
Nơi này đúng là một nơi nguyên sơ đến kỳ lạ, mang đi quay phim cổ trang cũng chẳng cần dựng cảnh gì thêm.
Thẩm Kiến Thanh đặt chiếc gùi sang một bên, nói: \”Đồ đạc đơn sơ, mọi người chịu khó một chút. Trong nhà chỉ có một cái ghế, nếu muốn nghỉ ngơi thì lên tầng trên. Tầng hai có ba phòng, bình thường không ai ở, phải dọn dẹp một chút.\”
Tôi tò mò hỏi: \”Cậu sống một mình à?\”
Thẩm Kiến Thanh đứng trong bóng tối, ánh sáng mờ nhạt khiến nét mặt cậu trông càng thêm lạnh lùng và điềm tĩnh. Cậu đáp, \”Bố mẹ tôi mất cả rồi. Trước kia tôi sống cùng mọi người trong thôn, sau đó dọn về đây.\” Nói rồi, cậu nở một nụ cười gượng gạo, như thể đang tự an ủi chính mình, nhưng đáy mắt lại chẳng có lấy một chút ấm áp.
Một thiếu niên trẻ như vậy, mất đi chỗ dựa của bố mẹ, hẳn từng bị bắt nạt. Nhìn cách ăn mặc của cậu, từ trang phục đến mấy món đồ trang sức leng keng bên hông, chắc là cha mẹ để lại cho cậu ít của cải.
Một đứa trẻ vừa cô đơn lại vừa có tiền, sẽ phải trải qua những gì, không khó để tưởng tượng.
Tôi vô tình chạm vào nỗi đau của cậu, bối rối muốn an ủi đôi câu. Nhưng chưa kịp mở miệng, Thẩm Kiến Thanh đã vội chuyển chủ đề: \”Các cậu cứ sắp xếp trước đi, tôi đi nấu ít đồ ăn, cũng đến giờ cơm trưa rồi.\”
Trong lòng tôi bỗng trĩu nặng, nhưng miệng mồm vụng về, đành gật đầu bất lực.
Ngôi nhà sàn này được dựng bằng tre và gỗ sam, nhìn qua tưởng chừng xiêu vẹo, nhưng thực ra rất chắc chắn. Chỉ là vì nằm giữa rừng núi, không khí luôn ẩm thấp, ở lâu khiến da dẻ cũng cảm thấy dính dính.
Vừa đi đến cầu thang, Thẩm Kiến Thanh bất ngờ thò đầu ra từ bếp, nhắc: \”À đúng rồi, suýt quên, tầng hai các cậu muốn dùng thế nào cũng được, nhưng đừng lên tầng ba.\”
Lúc nói, ánh mắt đen láy của cậu chăm chăm nhìn tôi như muốn cảnh báo điều gì.
Đúng lúc ấy, gió từ rừng thổi tới, lạnh đến nỗi khiến tôi rùng mình.
Xem ra thời tiết trong núi lạnh hơn bình thường, mặc áo khoác gió cũng chẳng ích gì.