Editor: Notani
Từ Tử Nhung nhìn theo hướng ngón tay tôi, rồi lập tức mở to mắt.
\”Đó là bia đá, trên đó còn có chữ nữa!\” Hắn nói chắc nịch.
Tán lá xanh tầng tầng lớp lớp rủ xuống, che lấp một tấm bia đá cao chừng nửa mét. Thân bia phủ đầy rêu xanh, gần như hòa lẫn vào môi trường xung quanh. Nếu không nhờ tôi tình cờ nhìn thấy, e là sẽ bỏ sót mất.
Tôi vội hỏi: \”Chữ gì?\”
\”Xa quá, chẳng thấy rõ…\” Từ Tử Nhung nói xong thì chợt nín thở, nhảy bật lên tại chỗ!
Đúng là dân thể thao có khác, con suối rộng hơn hai mét gần ba mét, cậu ta nhảy vèo qua, đến quần cũng không ướt.
Từ Tử Nhung tới gần tấm bia, ngồi xổm xuống, vạch đám cỏ dại ra, nhíu hàng lông mày rậm rạp nghiêm túc xem xét.
\”Ờ…ờ…\”
Tôi thấy hắn cứ \’ờ ờ\’ mãi mà chẳng nói rõ được gì, không nhịn được hỏi: \”Rốt cuộc là chữ gì?\”
Từ Tử Nhung lúng túng đứng lên, gãi đầu xấu hổ: \”Tôi không biết chữ này. \”
Tôi: \”…\”
Khưu Lộc cũng bất lực lấy tay che mặt, bộ dạng như đang nói \”Tôi không quen anh ấy, người mất mặt cũng chẳng phải tôi\”.
Tôi hít sâu một hơi, lui lại hai bước, hơi chạy đà rồi dùng sức nhún chân!
Suýt chút nữa là tôi nhảy hụt.
Trọng tâm nghiêng về phía trước, suýt nữa tôi ngã nhào. May là Từ Tử Nhung nhanh tay lẹ mắt, kịp thời đỡ lấy cánh tay tôi. Dù tư thế có hơi khó coi, nhưng ít nhất vẫn vượt suối an toàn.
Tôi bước lên xem xét tấm bia đá.
Tấm bia này hẳn đã có từ lâu đời, lớp rêu phủ khiến mặt bia trơn nhẫy, chạm vào rất khó chịu. Vài con côn trùng nhỏ bám trên thân bia, tôi chưa kịp động vào, chúng đã hoảng hốt bay tán loạn, như thể tôi là thú săn mồi vậy.
Rìa bia khắc những hoa văn và phù hiệu mà tôi không hiểu nổi — trông như bướm, lại giống phượng hoàng, còn có những đóa hoa và chim chóc trang trí. Giữa bia khắc hai hàng chữ, ngày xưa có thể từng tô đỏ, nhưng giờ đã bị thời gian bào mòn đến mức phai màu hoàn toàn. Tôi cau mày, cẩn thận nhìn kỹ.
Một hàng chữ thì méo mó xiêu vẹo, tôi chưa từng thấy qua. Hàng còn lại là chữ triện[*] cổ miễn cưỡng còn nhận ra được vài nét..
[*] chữ triện: là một kiểu chữ thư pháp Trung Quốc cổ. Chữ triện chủ yếu được dùng để khắc con dấu vì độ phức tạp cao và đặc tính hình dáng khiến cho chữ rất khó giả mạo. Ngoài ra, nhờ tính thẩm mỹ đặc thù, chữ triện còn được dùng để viết thư pháp.
Tình cờ trong khoa văn học có một viện nghiên cứu về chữ Hán cổ, từng có giáo sư của viện lên lớp nửa kỳ. Hồi đó tôi tò mò nên theo học thêm một học kỳ.
Giờ thì tôi vô cùng biết ơn bản thân khi ấy.
\”Thị…\” Tôi chạm vào hình khắc trên tấm bia, vừa lần mò nhận diện vừa lẩm bẩm, \”Ngọn Núi… Thị… Địch — Là núi Thị Địch sao?! \”