Editor: Notani
Hy vọng được ra ngoài đã ở ngay trước mắt, Ôn Linh Ngọc và Khưu Lộc xúc động mà ôm lấy nhau.
\”Tuyệt quá! Tiểu Ngọc ơi, cuối cùng chúng ta cũng sắp ra ngoài rồi! Cuối cùng cũng sắp ra khỏi nơi quái quỷ này!\”
Ôn Linh Ngọc liên tục gật đầu, không kìm được xúc động.
Ngay cả Từ Tử Nhung cũng bắt đầu dùng tay phải vẽ lên trán, hai vai và bụng một dấu thập chẳng mấy chuẩn xác. Anh chàng này lúc bình thường luôn tự xưng là người theo chủ nghĩa duy vật, là người kế thừa chủ nghĩa xã hội. Vậy mà lúc này lại quay sang cảm ơn Chúa đã phù hộ.
Biết được lối ra không còn xa nữa, tâm trạng tôi cũng nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, ngay cả nụ cười cũng trở nên thoải mái. Thấy thiếu niên kia vẫn đeo chiếc sọt sau lưng, tôi bèn nói: \”Cậu có muốn đi nhờ một đoạn không? Chúng tôi không có ý xấu, chỉ là muốn cảm ơn cậu thôi.\”
Thiếu niên lắc đầu, nói: \”Không cần đâu. \”
Chẳng hiểu sao tôi lại thấy hơi thất vọng, nghĩ ngợi một hồi lại lấy hết can đảm bảo: \”Chúng ta khá có duyên, cậu có thể cho tôi biết tên được không?\”
\”Có duyên. Anh lại nói từ này nữa, thật kỳ lạ…\” Thiếu niên cười trừ, \”Tôi là Thẩm Kiến Thanh, Kiến trong khán kiến, Thanh trong A Thanh. \”
Thanh trong A Thanh à?
A Thanh là tên ai đó phải không? Sao lại dùng tên người khác để giới thiệu tên mình? Hay là, đó là người trong lòng cậu?
\”Chứ không phải Kiến Thanh trong \”Ngã kiến thanh sơn đa vũ mị [*]\” à?\”
[*] Câu trên là Hán Việt. Còn Tiếng Việt nôm na là \”Tôi thấy Thanh Sơn quyến rũ thế nào\”
Thẩm Kiến Thanh khẽ bật cười: \”Tôi không biết, chưa nghe bao giờ. Nhưng người ngoài các cậu nói chuyện thật hay, thật thú vị.\”
Cậu cười, để lộ lúm đồng tiền nhạt nhòa.
\”Tôi là Lý Ngộ Trạch.\”
Thẩm Kiến Thanh nhướng đôi lông mày rậm dài, dường như chẳng hề bất ngờ hay hứng thú với tên tôi.
Tôi quay người chạy về phía cốp xe, lục trong đống đặc sản mua được ít ỏi, lấy ra một gói thịt khô rồi chạy trở lại đưa cho Thẩm Kiến Thanh.
Cậu nhìn gói thịt khô, rồi lại nhìn tôi, mày hơi nhíu lại, vẻ mặt do dự.
Tôi giải thích: \”Coi như lời cảm ơn của chúng tôi, cậu đã giúp rất nhiều.\”
Cậu vẫn lắc đầu, không chịu nhận.
Tôi lại bảo, \”Vậy coi như chúng ta làm bạn, đây là quà gặp mặt của tôi.\”
Lần này, ánh mắt Thẩm Kiến Thanh sáng lên. Cậu đưa tay ra, đầu ngón tay lướt qua mu bàn tay tôi, lạnh toát, mang theo cảm giác tê râm ran. Tôi còn chưa kịp phản ứng, cậu đã nhanh chóng rụt tay lại, đồng thời nhận lấy gói thịt khô.
\”Lý Ngộ Trạch, đi không?\” Khưu Lộc đứng bên nhắc nhở.
Tôi gật đầu đáp lại. Nghĩ đến chuyện trước khi rời khỏi thôn Miêu này, tôi lại có thể biết được tên cậu thiếu niên người Miêu trong bức ảnh mà mình vô tình chụp được, tôi không khỏi cảm khái về sự kỳ diệu của duyên phận.