[Dm/Hoàn] Chim Không Thể Bay – Chương 84: Bằng chứng quan trọng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 2 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Dm/Hoàn] Chim Không Thể Bay - Chương 84: Bằng chứng quan trọng

Chương 84: Bằng chứng quan trọng

Lâm Ôn rất nhanh đã hiểu rõ ý của Phó Thâm khi nói Hàn Thiên Minh là một kẻ khẩu phật tâm xà.

Trên thế giới này, mỗi người đều có tính cách và diện mạo khác nhau. Có những người bên ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại ấm áp, thoạt nhìn tưởng khó gần nhưng khi tiếp xúc mới thấy họ thật đáng tin cậy. Ngược lại, cũng có những người bề ngoài trông niềm nở, vui vẻ, nhưng thực chất nội tâm lại lạnh lùng xa cách, không bao giờ để tâm đến bất kỳ ai hay bất cứ điều gì.

Quá trình giao tiếp cần thời gian để khám phá tính cách thật sự, nhưng lại có một kiểu người khác biệt hẳn. Họ dường như sinh ra để giao lưu và thu hút người khác. Chỉ cần đứng đó, họ đã khiến người xung quanh tự động kéo đến, cảm giác như tất cả phòng bị đều được tháo gỡ ngay khi nhìn thấy gương mặt của họ.

Hàn Thiên Minh chính là một người như vậy.

Khi Lâm Ôn gặp Hàn Thiên Minh tại buổi tiệc, cậu gần như không thể tin nổi. Một người ăn mặc giản dị, lúc nào cũng nở nụ cười thân thiện, ngay cả với những nhân viên phục vụ bên cạnh cũng luôn lịch sự và nhã nhặn, lại có thể là người đứng đầu của một tập đoàn thương mại lớn.

Trước đây, Lâm Ôn đã từng thắc mắc không biết Hàn Thiên Minh là người như thế nào mà có thể khiến nữ cường nhân lừng danh của thương trường như Phó Tuệ chết lặng lẽ trong khu biệt thự, cũng như khiến Phó Thâm phải bày mưu tính kế trong suốt mười năm nhưng vẫn không dám chắc chắn về chiến thắng.

Đến hôm nay, khi tận mắt gặp được người này, Lâm Ôn mới cảm thấy kinh sợ.

Không phải vì Hàn Thiên Minh thể hiện sự mạnh mẽ hay tàn nhẫn, mà là vì ông ta… quá đỗi bình thường, bình thường đến mức khiến người ta phải rùng mình.

Ngay từ khi Lâm Ôn và Phó Thâm bước vào sảnh tiệc, đã có người từ trong đám đông bước nhanh tới đón chào. Đó là một người đàn ông với dáng người mập mạp, hơi lắc lư khi đi, tay cầm một cốc trà. Trên chiếc thắt lưng rộng của ông ta treo một chùm chìa khóa đã gỉ sét, bên cạnh là một món đồ chơi bằng lông cũ kỹ đã ngả màu. Ông ta vừa tới gần vừa vỗ vai Phó Thâm một cách thân mật, miệng cười ha hả nói: \”Phó Thâm! Bao nhiêu năm rồi chúng ta chưa gặp nhỉ? Nhóc con, giờ cậu đã cao lớn thế này rồi à, suýt chút nữa anh rể đây còn không nhận ra cậu đấy! Ngần ấy năm mà không chịu ghé thăm nhà, hôm nay nếu cậu không đến, anh nhất định sẽ qua gặp mẹ mắng cậu một trận cho ra trò, hahaha!\”

Lâm Ôn nhìn thấy rất rõ bàn tay buông thõng bên người của Phó Thâm siết chặt thành nắm đấm, như thể hắn đang cố gắng kìm nén để không nổi giận. Sau đó, hắn quay qua giới thiệu với Lâm Ôn về người đàn ông trước mặt, giọng đầy gượng ép: \”Chủ tịch tập đoàn Hàn thị, Hàn Thiên Minh.\”

Hàn Thiên Minh đưa ánh mắt nhìn theo lời của Phó Thâm, chuyển sang Lâm Ôn, nụ cười trên môi tựa như đang nhìn một hậu bối trong gia đình: \”À, là Tiểu Lâm đúng không! Duyệt Duyệt ở nhà thường xuyên nhắc với tôi về cậu, nghe nói mấy dự án lớn của công ty đều nhờ cậu tư vấn mà làm thành công. Trẻ tuổi tài cao, đúng là khiến người ta khâm phục! Đáng tiếc, thằng nhóc Hàn Tri này… Haizz, cậu bé à, nếu nó có làm gì khiến cậu thấy ấm ức thì cứ việc nói với tôi, tuyệt đối đừng để chuyện đó ảnh hưởng đến tâm trạng của mình. Trước đây tôi sống ở nước ngoài, không quản lý được nó… Thôi, thôi, không nói nữa. Cậu vào trước đi, Duyệt Duyệt đang chờ cậu bên trong đấy, bảo nó dẫn cậu đi tham quan một vòng. Tôi với Phó Thâm lâu ngày không gặp, muốn ôn chuyện chút, lát nữa tôi sẽ vào sau.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.