[Dm/Hoàn] Chim Không Thể Bay – Chương 53: Trở về chốn cũ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 13 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Dm/Hoàn] Chim Không Thể Bay - Chương 53: Trở về chốn cũ

Chương 53: Trở về chốn cũ

Phó Thâm im lặng thật lâu.

Trần Kỳ vốn chỉ định đùa cợt, đã chuẩn bị sẵn tinh thần để Phó Thâm phản bác. Nhưng sự im lặng của Phó Thâm lại khiến anh cảm nhận được điều gì đó khác.

\”Phó Thâm, cậu không phải đang thật sự nghiêm túc đấy chứ? Trước đây tôi đã nói, nếu cậu thật sự thích Lâm Ôn, thì hãy đưa cậu ấy ra khỏi chuyện này. Khi đó mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu, có hay không có cậu ấy trong kế hoạch cũng không ảnh hưởng gì lớn. Nhưng bây giờ… mọi chuyện đã đi đến bước này rồi. Nếu cậu nghiêm túc với cậu ấy vào lúc này, cậu ấy cũng không thể đứng ngoài cuộc được nữa.\”

Phó Thâm thở ra một vòng khói, gẩy tàn thuốc vào chậu cây xanh trên bậu cửa sổ, liếc Trần Kỳ một cái: \”Chuyện nào ra chuyện đó.\”

\”Đối phó nhà họ Hàn là con đường cậu ấy tự chọn, không liên quan gì đến chuyện tôi thích cậu ấy. Cậu cũng thấy rồi đấy, mỗi lần cậu ấy ra tay với Hàn Tri đều đánh đúng vào điểm yếu, khiến tiến trình mọi việc còn nhanh hơn so với kế hoạch ban đầu của chúng ta. Tiếp tục như vậy, Hàn Thiên Minh sớm muộn cũng sẽ không ngồi yên được. Ông ta mới chính là mục tiêu cuối cùng của tôi. Lâm Ôn giúp mọi thứ hiệu quả gấp đôi, chứng minh rằng mắt nhìn người của tôi từ trước đến nay vẫn không sai.\”

Phó Thâm nhìn dòng người và xe cộ tấp nập ngoài cửa sổ, ánh mắt dừng lại một lúc trên đỉnh tòa cao ốc phía xa, rồi mới quay đầu lại: \”Tôi và Lâm Ôn có cùng mục tiêu, năng lực tương đương, chuyện tình cảm cá nhân giữa chúng tôi sẽ không ảnh hưởng đến toàn cục. Tôi nghiêm túc hơn một chút thì có sao đâu?\”

\”Cậu nói nghe cũng đúng.\” Trần Kỳ kẹp điếu thuốc đứng bên cạnh Phó Thâm, vẫn có chút lo lắng: \”Nhưng chuyện lần trước cậu đã kéo cả Lâm Ôn vào. Nếu cậu ấy biết được…\”

\”Cốc cốc!\”

Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên, cắt ngang lời Trần Kỳ. Anh và Phó Thâm cùng quay đầu lại, khi nhìn thấy người đến, Trần Kỳ liền quyết đoán nhét điếu thuốc vào túi áo Phó Thâm.

\”Khụ khụ… sặc chết người mất thôi, công ty không có phòng hút thuốc à? Tôi nói hai người…\” Phương Dư vừa vẫy tay quạt khói vừa bước vào, cau mày nhìn qua tay hai người, ánh mắt dừng lại ở điếu thuốc chưa tắt lửa trong tay Phó Thâm: \”Tôi nói anh đấy… tâm đen rồi, định hút cho phổi mình đen luôn à? Năm nay nếu cô Văn kiểm tra báo cáo sức khỏe của anh, tôi sẽ không giúp anh che giấu đâu. Thôi bỏ đi, dù sao anh cũng tính là nửa ông chủ của tôi… Ông chủ, tôi đến báo cáo công việc đây.\”

Trần Kỳ thoát nạn, thành công tránh được việc bị mắng lây. Anh vội vàng lấy lòng, kéo ghế và rót nước cho Phương Dư, tò mò hỏi: \”Việc gì mà em phải đích thân đến báo cáo thế?\”

\”Báo cáo tài chính và hồ sơ dự án nửa đầu năm. Tôi hẹn người ở gần đây để bàn công việc, tiện đường mang qua đây cho anh.\” Phương Dư không để ý đến Trần Kỳ đang xun xoe bên cạnh. Cô thật sự có hẹn, đang vội, ngay cả ghế cũng không ngồi, vừa lấy tài liệu từ túi ra đưa cho Phó Thâm, vừa sắp xếp vừa nói như phàn nàn: \”Công ty của các anh đúng là biết gây chuyện, mỗi năm yêu cầu báo cáo tài chính của công ty được đầu tư đã đành, năm nay còn muốn cả hợp đồng cụ thể của từng dự án. Anh có biết chuẩn bị mấy thứ đó mệt mỏi thế nào không… À mà, nhớ trả lại bản gốc trong vòng 30 ngày làm việc nhé, phòng tài chính bên tôi còn phải lưu trữ. Nếu tôi không lấy về đúng hạn, họ sẽ bắt tôi đền bằng tóc của tôi đấy.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.