[Đm/Hoàn] Chất Dị Ứng Đáng Yêu – Trĩ Sở – Chương 31: Yêu qua mạng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Chất Dị Ứng Đáng Yêu – Trĩ Sở - Chương 31: Yêu qua mạng

Kỳ thi tuyển sinh đã gần ngay trước mắt, dù lớp 9 hay lớp 12 đều đang trải qua cuộc sống gần như tu hành. Lớp Tống Dục ở ngay phía đối diện nên mỗi ngày Nhạc Tri Thời đều ở phòng tự học ôn tập đến khuya, cậu đợi Tống Dục tan học rồi cùng nhau trở về nhà.
\”Đến Bắc Kinh tham gia huấn luyện?\” Xe đạp lạng lách trên đường, Nhạc Tri Thời lập tức cầm chặt tay lái để giữ cân bằng: \”Khi nào anh đi?\”
\”Ngày mốt.\”
\”Ơ nhanh thế ạ! Ngày mốt đã đi rồi sao?\”
\”Ừ.\”
\”Vậy… huấn luyện Olympic mất bao lâu ạ?\”Nhạc Tri Thời cố gắng che giấu tâm trạng buồn bã của mình.
\”Một tháng.\” Tống Dục nói xong, miệng hãy còn mấp máy, Nhạc Tri Thời biết anh vẫn còn muốn nói gì đó nhưng cho đến khi bọn họ về tới nhà, anh vẫn không nói câu nào cả.
Sáng ngày hôm ấy, trong khi các thực tập sinh đang tập trung trước cổng trường đợi xe đến đón đi Bắc Kinh thì Nhạc Tri Thời có tiết Tiếng Anh, không thể đi tiễn Tống Dục. Lúc tan học, cậu nằm cạnh cửa sổ nhìn ra bên ngoài rất lâu, cổng trường vắng tanh chẳng còn một ai.
Đội tham gia huấn luyện Olympic được lựa chọn rất khắt khe, cả trường Bồi Nhã cũng chỉ có hai người, một trong số đó chính là Tống Dục.
Tưởng Vũ Phàm vừa hay đi đến, vỗ vỗ vai cậu: \”Này, tớ nghe nói anh cậu được chọn tham gia huấn luyện Olympic hả? Ai cũng nói nếu được chọn thì sẽ tuyển thẳng vào Đại học T, thật hay giả vậy?\”
\”Tớ không biết nữa.\” Nhạc Tri Thời nằm đó, giọng ủ rũ chán nản.
Một tháng sẽ qua nhanh thui. Cậu tự an ủi bản thân.
Xe ô tô là do Bộ Giáo Dục điều đến, xuất phát từ Bồi Nhã, trên đường dừng lại ở trường cấp 3 Tĩnh Kiệm để đón học sinh khác. Tống Dục đeo tai nghe nhắm mắt dựa người bên cửa sổ, đột nhiên bị ai đó vỗ vai khiến anh mở choàng mắt ra.
\”Hi!\”
Nụ cười lộ ra cái răng khểnh trông cực kì chói mắt.
Tống Dục lấy một bên tai nghe xuống, anh ngẩng đầu nhìn Hạ Tri Hứa, nhếch mép không nói lời nào. Hạ Tri Hứa để túi đồ sang bên, ngồi vào vị trí trống bên cạnh Tống Dục, bẻ tay rồi bóp chân: \”Mệt chết mình rồi. Biết vậy sáng nay ăn nhiều hơn chút.\”
\”Ai bảo cậu mang nhiều đồ chi.\”
\”Còn không phải do quàng hậu nương nương nhà mình sao?\”
Đúng là người mẹ nào trên đời này cũng giống nhau mà.
\”Sắp vào trại rồi, nghe đồn quản lý nghiêm lắm, thề là chán ngắt luôn.\” Hạ Tri Hứa nói đã rồi nhìn Tống Dục, thở dài thườn thượt: \”Cũng may có cậu ở đây, một tháng này không đến nỗi cô đơn lắm.\”
Tống Dục nghịch tai nghe không dây: \”Có tớ thì cũng vô ích thôi.\”
Nghe anh nói toẹt móng heo như thế, Hạ Trí Hứa chột dạ: \”Mình không hiểu cậu đang nói gì cả.\”
\”Thế à?\” Tống Dục nhướng mày.
\”À cái gì mà à? Cái tên kì cục này.\”
Sự gian khổ của thực tập sinh tham gia huấn luyện nặng đô hơn học sinh lớp 12 rất nhiều, số lượng bài tập và cường độ ôn luyện gấp mấy lần bình thường. Học tập với cường độ cao khiến học sinh có thể phát huy tối đa năng lực, nhưng như vậy sẽ vô cùng mệt mỏi và mất sức.
Mười giờ tối mỗi ngày Nhạc Tri Thời đều nhắn tin cho Tống Dục, nhưng cậu nhắn y như mẹ nhắn tin cho con trai vậy, kiểu: Buổi tối anh đã ăn gì vậy? Anh ngủ có ngon không? Anh có mệt không?\”
Nhưng mẹ thì còn chờ con trả lời, mà Nhạc Tri Thời thì không cần luôn, tự cậu nhắn cho anh và chưa bao giờ cầu hồi đáp. Đôi khi cậu sẽ gửi bức ảnh đám mây hình con cá mà mình chụp được trên đường đi học, hoặc cậu sẽ gửi bài kiểm tra được điểm cao, chỗ điểm số còn có hiệu ứng phát sáng đặc biệt, thỉnh thoảng sẽ là vài loại nước ngọt có gas hương vị mới.
Mấy ngày đầu tham gia huấn luyện, thầy quản lý cực kỳ nghiêm, không cho mang theo điện thoại mà phải bỏ lại ở ký túc xá, đã ba ngày Tống Dục chưa rờ tới cái điện thoại. Sau thời gian dài Tống Dục mới xem được tin nhắn, trong lòng anh có chút xấu hổ vì rep trễ.
Ngày thứ tư khoảng 10h30 tối Tống Dục trở về ký túc xá, anh nằm trên giường, tuy rằng rất mệt nhưng vẫn mở điện thoại check tin nhắn của Nhạc Tri Thời, tiếc là không có tin nào cả. Cứ thế anh ôm điện thoại ngủ quên lúc nào không hay, chẳng biết qua bao lâu thì giật mình tỉnh giấc, anh nhíu mày mở điện thoại.
[Nhạc Tri Thời: Đã chia sẻ một hình ảnh]
Tấm ảnh màu trắng chói mắt, anh cố chống lại cơn buồn ngủ để nhìn rõ bức ảnh hơn, mới phát hiện đó là cánh tay của Nhạc Tri Thời, phía trên còn có một vùng da ửng đỏ.
Tống Dục bất chợt tỉnh táo hẳn.
[Anh Tiểu Dục: Em bị làm sao đấy?]
Sau vài giây, đối phương gửi đoạn tin nhắn thoại: \”Hôm nay Tưởng Vũ Phàm mua Oden* ở siêu thị mới ở gần trường, em chỉ ăn vài viên nào ngờ người bán không có tâm, cho rất nhiều bột mì vào bên trong.\” Giọng cậu hơi tức giận.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.