BẠN ĐANG ĐỌC
Hán Việt: Giang y sinh tha hoài liễu tử đối đầu đích tể
Tác giả: Hồ Lô Tương
Edit: Mưa (wattpad: Mua1301)
Tình trạng: Hoàn thành (89 chính truyện 13 ngoại truyện)
Tình trạng edit: đã xong (01/03/2023-10/07/2023)
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện…
#1v1
#doithu
#kimbaidecu
#mangthai
#sinhcon
#ykhoa
Edit: Mưa
———
Trong quán ăn vỉa hè trước cửa bệnh viện Tế Hoa, tay trái Thẩm Phương Dục cầm xiên thịt, tay phải cầm bia lạnh, đang vui vẻ ăn liên hoan với đồng nghiệp cùng phòng. Nghe thấy tiếng chuông điện thoại, Thẩm Phương Dục vội đặt ly bia xuống xem ngay.
Đây gần như thói quen nghề nghiệp của tất cả bác sĩ, điện thoại mở máy 24/24, cũng không dám bật chế độ im lặng. Bất kể tin tức nhỏ gì cũng sẽ phải xem ngay lập tức, dù sao cũng không chắc nó sẽ không liên quan đến người bệnh.
Bấm mở tin nhắn của Giang Tự, Thẩm Phương Dục đơ người.
Hắn không thể tin mà kéo lên trên, xác nhận lịch sử trò chuyện đều là những tin nhắn trao đổi tài liệu giữa hắn với Giang Tự, hoặc những lời thông báo công việc theo khuôn phép, hoàn toàn không xuất hiện lời mời đột xuất nào như này.
Nhưng Thẩm Phương Dục cũng chắc chắn đây là Giang Tự. Bởi vì mỗi khi gửi tin nhắn, Giang Tự luôn có thói quen thêm một cái icon mặt cười màu vàng ở cuối câu. Chính là cái icon mới nhìn qua trông như đang giễu cợt, ba phần lạnh lùng bốn phần thản nhiên kia 🙂.
Bởi vì icon này nên Thẩm Phương Dục thường rủa thầm trong lòng Giang Tự là một cụ già, đến cái ý nghĩa của icon này trong giới trẻ là ý giễu cợt cũng không biết.
Nhưng hôm nay không biết Thẩm Phương Dục thông được cái huyệt đạo nào, đột nhiên nhanh trí hỏi đồng nghiệp bên cạnh: \”Lúc Giang Tự nhắn tin với mọi người cậu ấy có dùng icon mỉm cười không thế?\”
\”Không có đâu.\” Mấy đồng nghiệp đều tỏ vẻ khó hiểu.
Thẩm Phương Dục không tin, hắn đưa cho mọi người xem khung chat của hắn với Giang Tự: \”Là cái icon mặt cười này nè\”.
\”Không có thật mà. Không tin ông xem nè.\” Đồng nghiệp định lấy di động ra thật.
Sau khi chắc chắn chỉ có mình Thẩm Phương Dục được \”đối xử đặc biệt\” như vậy, sắc mặt của đồng nghiệp có hơi vi diệu: \”Chắc không phải cậu ấy có ý… giễu cợt ông đâu ha.\”
\”Không thể nào đâu.\” Thẩm Phương Dục mặt không đổi sắc lòng không dao động tắt điện thoại.
\”Cậu ấy chỉ gửi mặt cười cho tôi có nghĩa là cậu ấy chỉ bằng lòng cười với mình tôi thôi.\”
\”…\” Vâng vâng, da mặt ngài dày ngài có lý ạ!
\”Nhưng mà cậu ấy hẹn ông làm gì nhỉ? Chẳng lẽ lại hẹn đánh nhau hả?\” Đồng nghiệp tò mò hỏi.
\”Ai biết đâu.\” Thẩm Phương Dục nhún vai
\”Từ lần anh Ngô mời ăn lần trước, sau khi tôi nói câu đùa hỏi cậu ấy có phải mang thai hay không thì cậu ấy không thèm để ý tới tôi nữa.\”
Thẩm Phương Dục cắn một miếng thịt nướng: \”Lúc trước nếu gặp nhau trên đường cậu ấy sẽ liếc tôi một cái, bây giờ trực tiếp coi tôi như không khí luôn rồi. Lần trước tôi thấy cậu ấy đang nôn ở trong nhà vệ sinh nên tốt bụng đưa cho cậu ấy bịch khăn giấy. Ai ngờ cậu ấy xài xong cái quay đầu bỏ đi không thèm nói cảm ơn luôn. Tôi hỏi cậu ấy có biết lễ phép không hả, kết quả cậu ấy còn quay lại liếc tôi nữa…\”