Tần Vọng Thiên bưng mâm thức ăn đã chuẩn bị tỉ mỉ vào, Mộc Lăng ngẩng đầu nhìn hắn một cái, vẫn như bình thường, lực chú ý đều bị thức ăn hấp dẫn hết.
\”Đã ăn chưa?\” Tần Vọng Thiên cười tủm tỉm hỏi.
Mộc Lăng chép miệng: \”Chưa ăn.\”
Sau khi Tần Vọng Thiên đi vào cửa thì cài then lại, bước nhanh tới cạnh Mộc Lăng, cười nói: \”Ta bảo trù tử làm cho ngươi đây, nếm thử.\”
Mộc Lăng hút nước bọt, nhận bát cơm bắt đầu ăn, vừa ăn vừa hỏi Tần Vọng Thiên: \”Ngươi ăn chưa? Ăn một chút!\”
Tần Vọng Thiên sợ mình không ăn sẽ khiến Mộc Lăng hoài nghi, cũng cầm bát ăn một chút, chỉ là không hề đụng đến chén canh kia, mà Mộc Lăng thì lại là húp canh sột soạt sột soạt, vùi đầu nỗ lực ăn. Tần Vọng Thiên cảm thấy rất mĩ mãn, chuẩn bị một lát nữa sẽ ăn đến Mộc Lăng.
Mộc Lăng ăn uống no đủ rồi xoa bụng, dựa vào giường, ợ một cái, nói: \”Vọng Vọng a, tài nghệ nấu cơm của ngươi lại tiến bộ rồi nha.\”
Tần Vọng Thiên nhích nhích qua, tựa bên người Mộc Lăng, thấp giọng hỏi: \”Mộc Mộc, đêm nay ta ngủ trong phòng được chưa a?\”
Mộc Lăng gật đầu: \”Được rồi.\” Nói xong, đứng lên, ra sân đi bộ hai vòng, tạm gọi là tiêu thực, sau đó lại nấu một bồn nước nóng tắm rửa thay y phục, chuẩn bị tốt toàn bộ rồi, Mộc Lăng lại nhàn nhã đi ra, nằm thẳng lên giường, đắp chăn ngủ.
Tần Vọng Thiên choáng váng, nhất thời không hiểu, đưa tay đẩy đẩy Mộc Lăng: \”Mộc Mộc, ngươi…\”
Mộc Lăng trở mình một cái, cười tủm tỉm nhìn Tần Vọng Thiên hỏi: \”Có phải ngươi thấy rất kì quái, sao ta lại không trúng Độ Tiên Thảo không a?\”
Tần Vọng Thiên cả kinh, trong nháy mắt đã minh bạch rồi, hơn nữa cùng lúc đó, lại cảm giác toàn thân vô lực, cơ thể nóng bừng, giống như có một luồng hơi nóng đang đảo lộn.
\”Ách… Mộc Mộc, ngươi?\” Tần Vọng Thiên mở to hai mắt nhìn Mộc Lăng, Mộc Lăng đem hết mấy bộ dáng lưu manh học được gần đây ra sử dụng, đưa tay nhấc cằm Tần Vọng Thiên lên: \”Nào, đêm nay hảo hảo hầu hạ đại gia!\”
Tần Vọng Thiên nhíu mày: \”Mộc Mộc… Ngươi ăn trúng thứ không sạch sẽ gì rồi?\”
Mộc Lăng híp mắt, cười hì hì: \”Vọng Vọng? Ngươi thích ôn nhu một chút? Hay mạnh mẽ một chút? Bản thân ta thì thích mạnh mẽ một chút! Ha ha hả ha hả!\”
Tần Vọng Thiên nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng nghĩ đến hơn mười hướng, thế nào cũng không rõ là Mộc Lăng rốt cuộc bị làm sao, chợt nghe Mộc Lăng cười nói: \”Ta đã biết ngươi nhất định sẽ bỏ Độ Tiên Thảo vào thức ăn, cho nên trước đó ta là uống dược trước, tuy rằng Độ Tiên Thảo không có giải dược, nhưng có thể dự phòng, ta dùng trước chút dược, sau đó dù có ăn Độ Tiên Thảo, nên không có chuyện gì cả, hắc hắc hắc.\”
\”Ta thì sao?\” Tần Vọng Thiên đã cảm giác được tình trạng của mình không ổn rồi, nhìn Mộc Lăng: \”Ta bị làm sao vậy?\”
\”Ngươi sao.\” Mộc Lăng áp đến, hôn nhẹ Tần Vọng Thiên rồi nói: \”Ta dùng đũa chấm canh, rồi dùng bữa… Sau đó ngươi cũng dùng bữa, cho nên mới…\”