[Đm] Hảo Mộc Vọng Thiên- Nhĩ Nhã – Chương 58 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 6 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Đm] Hảo Mộc Vọng Thiên- Nhĩ Nhã - Chương 58

Mộc Lăng nằm trên giường yếu ớt thở dốc, Tần Vọng Thiên cúi xuống, hôn lên môi hắn, Mộc Lăng cảm giác có thứ gì đó chảy vào miệng, trơn trơn ướt ướt, còn có chút tanh… Chờ đến lúc hắn hiểu được là cái gì, thì đã nuốt vào bụng rồi.

\”A!\” Mộc Lăng quát to một tiếng, túm lấy Tần Vọng Thiên muốn liều mạng với hắn, lại thấy Tần Vọng Thiên ôm lấy hắn nghiêm túc nói: \”Cái này so với máu còn quý hơn, dù sao thì hiện tại ngươi cũng rất yếu, vậy tự ăn mình bồi bổ đi, đừng lãng phí.\”

Thấy Mộc Lăng mặt mũi trắng bệch, Tần Vọng Thiên lại nói: \”Ngươi ăn thử một chút xem có tác dụng gì không, nếu hữu dụng, sau này ngày nào ta cũng giúp ngươi làm ra ăn, đúng rồi, cái đó ta cũng có, không biết của ta có dùng được gì không, ngươi có muốn không, nếu muốn thì lại nếm thử của ta…\”

\”Ta đánh chết ngươi!\” Mộc Lăng xoay người ngồi lên người Tần Vọng Thiên, chụp lấy gối đầu liều mạng đập xuống, Tần Vọng Thiên không chống cự, hạnh phúc dạt dào để cho Mộc Lăng đánh, chỉ là hai tay nhẹ kéo thắt lưng hắn, ngốc a a nói: \”Lăng, lúc ngươi phát hỏa cũng rất khả ái!\”

Mộc Lăng cùng đường, đập đầu vào tường la hét: \”Để ta chết đi, để ta chết đi, lưu manh chết tiệt, đồ lưu manh!\”

Giáp và Ất vì muốn bảo vệ an toàn cho Tần Vọng Thiên và Mộc Lăng mà canh ở cửa, nghe được động tĩnh bên trong, liếc mắt nhìn nhau: \”Nguy rồi, đại ca đã cường bạo rồi, xem ra thật sự làm rồi a!\”

\”Đúng vậy\”, Ất cũng nói: \”Ta đi trù phòng bảo đầu bếp nấu canh áp huyết hay trư huyết gì đó cho đại phu, bồi bổ một chút!\” Nói xong thì chạy.

Giáp phía sau nói vọng theo: \”Đừng quên cho thêm Lộc Tiên này nọ!\”

Thanh âm hai người nói không nhỏ, Mộc Lăng và Tần Vọng Thiên bên trong đều nghe rõ, Tần Vọng Thiên chớp mắt một cái hỏi Mộc Lăng: \”Lộc Tiên hữu dụng sao?\”

Mộc Lăng lao đến bóp cổ hắn: \”Lưu manh chết tiệt, ngươi trả trong trắng lại cho ta, lão tử liều mạng với ngươi!\”

Còn đang nháo cho trời long đất lở, đột nhiên nghe cách đó không xa truyền đến tiếng vang lớn, tựa hồ có người chạy ra khỏi phòng. Sau đó lại truyền đến tiếng đánh nhau.

\”Chuyện gì vậy?\” Tần Vọng Thiên mặc y phục, nhìn lên mái phòng: \”Không đúng, sao thổi khói mê rồi lại không có động tĩnh gì? Ta còn tưởng sẽ có người nhảy xuống.\”

Mộc Lăng bĩu môi, tâm nói động tĩnh ngươi nháo ra lớn như vậy, ai dám xuống a.

Lúc này, Giáp đẩy cửa đi vào, phía sau là Nhạc Tại Vân: \”Tần đại ca, Mộc đại ca… Có người thổi khói mê, Phùng Ngộ Thủy đang đánh với hắn…\” Nói còn chưa dứt lời, Nhạc Tại Vân bỗng ngây ngẩn cả người, chỉ thấy Tần Vọng Thiên cùng Mộc Lăng đều đang nằm, quần áo xộc xệch, từ cổ đến tận vai Mộc Lăng đều là hôn ngân hồng hồng, Nhạc Tại Vân tuy rằng niên kỉ không lớn, nhưng cái gì cần biết thì đều biết.

\”Là ai a? Thấy rõ không?\” Mộc Lăng cũng không chú ý tới biểu tình kì dị của Nhạc Tại Vân, truy vấn.

\”Ân…\” Nhạc Tại Vân ngây ngô gật đầu, nói: \”Có thấy… là lão bản nương của tửu lâu!\” Nói xong, liền chạy như đào tẩu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.