Nói xong, anh chờ Ninh Lạc bật dậy hung hăng lắc vai mình, mặt đỏ bừng bảo anh lần sau không được nói thế nữa.
Nhưng chờ mãi, đối phương vẫn không có động tĩnh gì.
Lộ Đình Châu đưa tay, chọc nhẹ Ninh Lạc: \”Sao thế? Giận rồi à?\”
Ninh Lạc bị chọc một cái, run bắn mình, tay nắm lấy ngón trỏ của anh hồi lâu mới lên tiếng, mắt nhìn xuống, hàng mi dày che đậy cảm xúc trong mắt, chậm rãi nói: \”…Không có giận.\”
Nói xong lật người ngồi dậy, xếp bằng trên giường, ôm lấy cái đuôi của mình, cằm tì lên chóp đuôi xù mịn, tay kia chà trên đầu gối, lau sạch mồ hôi nhẹp tay, chỉ là vẫn không dám nhìn vào mắt Lộ Đình Châu.
Lộ Đình Châu hỏi: \”Không giận, sao lại lạ thế?\”
Ninh Lạc mãi một lúc sau mới ấp úng bảo: \”Câu đó, không được nói với người khác.\”
Lộ Đình Châu sững người.
Câu nói phát ra từ miệng Ninh Lạc, luôn mang theo một ý nghĩa khác biệt.
Lộ Đình Châu ngồi xuống cạnh cậu, thấy cậu lén lút nhích sang bên để kéo dài khoảng cách với mình liền túm lại.
Ninh Lạc bị anh nắm lấy cánh tay, như một con mèo bị số phận bóp cổ họng, không dám hó hé, toàn thân cứng đờ.
Lộ Đình Châu hỏi cậu: \”Sao không nhìn tôi?\”
Ninh Lạc cụp mắt, nói trái lương tâm: \”Có gì hay mà nhìn anh chứ.\”
Sau đó nghe thấy Lộ Đình Châu cười, tiếng cười không dứt được. Cậu vừa giận vừa xấu hổ, đẩy đối phương mà không đẩy nổi.
Ngược lại còn bị nhẹ nhàng gãi cằm, ngưa ngứa.
Hàng mi Ninh Lạc run lên, không dám động nữa.
Ngón trỏ của Lộ Đình Châu chống dưới cằm cậu, buộc cậu hơi ngẩng đầu, bắt cậu nhìn mình không được trốn: \”Câu nào?\”
Ninh Lạc mím môi không nói gì.
Lộ Đình Châu kiên nhẫn chờ đợi.
Lâu sau, Ninh Lạc chung quy không chịu nổi áp lực, hoảng hốt nhìn vào mắt anh một giây rồi cúi xuống nhìn ga giường, lí nhí đáp: \”Chỉ là nếu để người khác nghe câu đó… thì không được, không thể nói với người khác như vậy.\”
Lộ Đình Châu trầm ngâm cẩn thận quan sát biểu cảm của cậu: \”Nếu tôi nói với người khác thì sao?\”
Giọng Ninh Lạc cao vút: \”Anh tính nói với ai?!\”
Sau khi chạm phải đôi mắt sâu thẳm của Lộ Đình Châu, cậu tức tốc thu hồi chút can đảm, tay nắm chặt gấu áo, bắt đầu lắp bắp: \”Điều… điều này không tốt, anh phải biết bảo… bảo vệ trinh tiết của mình.\”
\”…Trinh tiết khỉ khô.\” Lộ Đình Châu hé môi cười khẩy.
Ninh Lạc cựa quậy người.
Thực ra cậu hơi sợ, bởi Lộ Đình Châu lúc này quá đỗi áp đảo, ngay cả ánh mắt cũng mang tính xâm lược.
Khác hẳn với ngày thường.
Nhưng sự chiều chuộng vô hạn của Lộ Đình Châu trước đây đã tiếp cho cậu rất nhiều can đảm, vẫn còn lẩm bẩm nho nhỏ: \”Không được là không được.\”