[Đm/Hài] Toàn Showbiz Nghe Tôi Nổi Điên – ☪71. Yêu nhau lắm cắn nhau đau, tôi bắt đầu ship hai người rồi(2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hài] Toàn Showbiz Nghe Tôi Nổi Điên - ☪71. Yêu nhau lắm cắn nhau đau, tôi bắt đầu ship hai người rồi(2)

Hướng Bốc Ngôn dựa theo nguyên tắc đầu tiên, dù Ninh Lạc đã là người chết mình cũng phải độ lượng chăm sóc, một tay nắm lấy cánh tay cậu, kéo người đi tìm Tiền Đa Đa: \”Không được, cậu thế này sẽ ngất mất, mau về phòng nghỉ ngơi.\”

Ninh Lạc vùng vẫy hết sức: \”Tôi không đi, tôi không bệnh!\”

Hướng Bốc Ngôn nửa tin nửa ngờ: \”Thế sao mặt cậu đỏ?\”

Ninh Lạc bị dồn ép: \”Tôi nín thở tập bơi được chưa?\”

Hướng Bốc Ngôn thấy cậu gặp vấn đề não bộ: \”Cậu nín thở trên bờ á?\”

Ninh Lạc nhịn xuống ánh mắt của hắn ta: \”Thì là tập mà!\”

Phía sau truyền đến tiếng cười không nén được.

Ninh Lạc quay đầu, thấy Lộ Đình Châu đang cười nhìn mình, không biết đã nhìn bao lâu.

Thấy cậu nhìn qua, Lộ Đình Châu xòe nhân hạt dưa trong tay ra, từ tốn nói: \”Vậy bây giờ thì sao, còn muốn ăn không?\”

Còn-muốn-ăn-không!

Hướng Bốc Ngôn kinh ngạc nhìn đôi má Ninh Lạc thoáng chốc lan đỏ: \”Ninh Lạc, sao cậu nói chuyện với người khác cũng nín thở vậy?\”

【 Nín nín nín, tự nín cho mình chết quách đi cho xong! 】

Ninh Lạc như con cá nóc tròn phình: \”…Không ăn!\”

[ Bây giờ không ăn, vừa nãy ai giành ăn nhỉ? ]

[ Ninh Lạc: Chọc em? Anh đá phải bông rồi đấy, thế nào, ấm không? ]

[ Ninh Lạc hài vãi nhái, bây giờ nhìn thấy mặt ảnh là tao muốn cười. ]

[ Làm fan Ninh Lạc không lỗ vốn, mỗi ngày đều thu hoạch niềm vui, các chị em trong super topic cũng toàn nhân tài. ]

[ (Lái siêu xe xuất hiện ngầu lòi) Cục cưng Lạc (cười tà mị) anh, cái con người này, ngọt ngào quá, damn (xấu hổ lủi đi). ]

[ Ứ aaaaa không chịu nổi các fan của Lạc!]

Chu Kiều thấy Ninh Lạc cuối cùng cũng nhận ra vấn đề, lặng lẽ bê ghế đẩu ra xa Lộ Đình Châu, quay lưng lại với đối phương một mình phấn đấu với sự nghiệp câu cá. Nhìn từ góc độ của anh ta, góc nghiêng của Ninh Lạc giống hệt Shin cậu bé bút chì, tròn tròn mũm mĩm, rất đáng yêu.

Chu Kiều đột nhiên nhớ ra con mèo mình từng nuôi cũng thế này, giận dỗi sẽ tự quay đầu đi không thèm để ý người khác, ngoảnh mông về phía anh ta.

Giờ chỉ có thể tốn công dỗ dành thôi.

Sau đó liền thấy Lộ Đình Châu bưng mồi câu đi tới, hỏi Ninh Lạc: \”Để tôi giúp cậu rải mồi nhé?\”

Ninh Lạc nhìn thấy mồi câu của anh liền nhớ ra mình đã làm gì: \”Em không cần, để em tự làm.\”

Lộ Đình Châu bèn đặt mồi câu xuống đất, ngồi xổm bên cạnh xem cậu cuốn dây, xem một lúc lâu rồi giơ tay nói: \”Để tôi.\”

Ninh Lạc liếc nhìn bàn tay nọ, đưa cần câu của mình cho anh, nhìn trái nhìn phải không thấy ai, ghé sát lại nhỏ giọng phàn nàn với Lộ Đình Châu: \”Sao lúc nãy anh không ngăn em lại?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.