Chương 9: Hảo cảm.
Chiếc Porsche ôm theo vành đai cao tốc thông ra ngoại ô. Ngụy Tư Triết nhìn bầu trời xanh thẳm không một gợn mây ngoài cửa xe, tâm trạng cũng quang đãng không kém.
Xe xuống tuyến đường cao tốc, lái vào đường phân luồng. Giữa lúc chờ đèn đỏ, Ngụy Tư Triết nhịp khẽ ngón trỏ lên tay lái, nhớ lại những lần gặp gỡ ít ỏi giữa mình và Sở Gia Hòa rồi nhẩm tính thời gian. Ban đầu anh đến viện dưỡng lão một tuần một lần, đến bây giờ là ba ngày một lần, anh chẳng phải loại đầu gỗ, có cảm giác gì với người ta tự trong lòng anh cũng nắm chắc.
Chắc chắn rằng anh có hảo cảm, về phần có đúng thật là thích hay không, có muốn theo đuổi hay không, còn cần nhiều suy tính và mổ xẻ hơn nữa.
Ngụy Tư Triết luôn luôn đúng giờ, anh nói với Ngụy Kiều hai giờ mình sẽ đến, thì hai giờ kém mười chiếc Porsche đã đỗ trước cổng viện dưỡng lão. Tháo kính râm bước xuống xe, ánh mặt trời chói chang làm anh phải nheo mắt, trên con đường lát đá rợp bóng dương liễu có bóng dáng mảnh khảnh mà thẳng tắp đứng đó.
Ngụy Tư Triết chớp chớp mi mắt, chăm chú nhìn lên. Đó là Sở Gia Hòa, tay xách chiếc bọc ni lông đựng thứ trái cây xanh xanh vàng vàng nào đấy.
Không chờ Ngụy Tư Triết hỏi, Sở Gia Hòa vừa bước đến đã chủ động giải thích: \”Bác vừa ngủ dậy muốn uống nước tỳ bà. Tôi vừa ghé chợ nông sản về, nhìn đồng hồ thấy gần hai giờ nên nghĩ anh sắp đến.\”
Ngụy Tư Triết phụ một tay giúp Sở Gia Hòa cầm đồ, y chếch người sang tránh động tác của anh, thấy thế, anh hỏi: \”Đợi bao lâu rồi?\”
Hai người cùng nhau vào trong, Sở Gia Hòa vui vẻ đùa: \”Rất lâu đấy, chắc tầm chừng nửa phút thì phải.\”
\”Vậy thì thật xin lỗi cậu.\” Ngụy Tư Triết vô tội nhún vai, \”Mời cậu ăn cơm xem như bồi thường.\”
Sở Gia Hòa giơ hai ngón tay: \”Anh Ngụy, hai bữa rồi.\”
Ngụy Tư Triết đút tay vào túi quần, chậc lưỡi, cau mày nói: \”Mới được hai bữa à?\”
Nụ cười của Sở Gia Hòa nhẹ nhàng mà sạch trong, gương mặt đẹp trai thanh tú. Trong lần chạm mắt đầu tiên Ngụy Tư Triết chỉ thoáng lướt mắt qua, lần thứ hai lại cảm thấy rất dễ chịu, lần thứ ba phải dừng mắt; càng nhìn lâu, dường như anh lại càng thưởng thức thấy hương vị khác nữa. Ngụy Tư Triết kiềm chế bản thân nhìn về, tiếp tục hỏi: \”Sao cậu phải đợi tôi? Sao không đi thẳng về?\”
Sở Gia Hòa đáp: \”Nếu như có thể đưa cả con trai lẫn tỳ bà bác thích về cùng, nhất định bác sẽ vui lắm cho xem.\”
Cửa phòng hé mở, Ngụy Kiều vừa nghe tiếng động đã đặt \”Bản ghi chép trà xuân\” rồi tháo kính lão xuống. Ngụy Tư Triết và Sở Gia Hòa đang cứng ở cửa, tâm trạng của ông bỗng trở nên rất tốt, hớn hở muốn vẫy vẫy tay nhưng không được, \”Rắc\” một tiếng, chỗ khớp xương đau nhói, trật tay tới nơi rồi.
Tai Sở Gia Hòa thính, thiếu tí nữa mồ hôi lạnh đã rơi cả xuống, y chạy về phía cạnh giường từ từ đỡ Ngụy Kiều, vội vội vàng vàng hỏi: \”Bác thế nào rồi? Bác bị đau chỗ nào phải không ạ?\”