[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San – Chương 7 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San - Chương 7

Chương 7: Thiện ý.

Nụ cười tự mãn của Ngụy Tư Triết còn chưa thành hình thì tiếng chuông điện thoại đã reo lên. Vừa nghĩ tới Tề Khiêm là tên này gọi điện tới liền, anh ấn nghe, đi về phía con đường rợp bóng cây cách đó không xa. Sở Gia Hòa thả Quýt Bự xuống, ăn ý đứng dậy, chắp hai tay ra sau tản bộ cùng Ngụy Tư Triết.

Nhiệt độ đầu xuân hài hòa dễ chịu, Sở Gia Hòa chậm rãi theo bước Ngụy Tư Triết, lắng nghe chất giọng trầm thấp của anh lấp kín bên tai: \”Cuối tuần có việc rồi.\”

\”Ừ\”, \”Gì mà không có em thì không chơi được\”, sau đó anh cười bất đắc dĩ, hẳn rằng là vì có Sở Gia Hòa ở bên cạnh, thái độ của Ngụy Tư Triết lúc nói chuyện với bạn ôn hòa hơn nhiều, \”Đảm bảo sẽ không kiếm cớ từ chối\”, \”Biết rồi\”, \”Nhất định em sẽ góp mặt\”.

Nói vài câu rồi cúp máy, Ngụy Tư Triết cất điện thoại, nhìn người bên cạnh. Sở Gia Hòa đang cụp mắt nhìn chăm chăm đầu ngón chân mình, khóe môi lẫn ý cười nhạt nhòa, y đưa tay vuốt lại mái tóc bị gió thổi bay rối tung, đoạn lấy đồng hồ ra xem giờ giấc.

Ngụy Tư Triết để ý viền chiếc đồng hồ quả quýt này đã mòn rất nặng.

\”Anh Ngụy có muốn một lần trở về thời học sinh không?\”

Lời đề nghị này đầy hàm ý sâu xa, mặc dù Ngụy Tư Triết không đoán ra Sở Gia Hòa đang nghĩ gì, thế mà vẫn rất sẵn sàng đi theo: \”Làm với cậu à?\”

Sở Gia Hòa đáp: \”Tụi mình có thể ngồi cùng bàn đó.\”

Có một giảng đường ở tầng một của tòa nhà chính, hàng tuần viện dưỡng lão Tuệ An đều tổ chức một buổi Pháp thoại về công đức. Người nghe giảng đa số là các ông bà cao niên, cũng có người nhà theo cùng và vài nhân viên y tế.

Hai người vào từ cửa sau, tự mang theo tài liệu và giấy bút. Người giảng hôm nay là một thầy xuất gia. Ngụy Tư Triết hơi ngạc nhiên, không ngờ phòng học được quá nửa \”học sinh\” lấp đầy.

Khi đời người bước vào một giai đoạn nhất định, lòng theo đuổi sự giàu có tinh thần sẽ vượt xa nhu cầu của cải vật chất.

Sở Gia Hòa chọn chỗ ngồi gần cửa sổ, sau khi ngồi xuống y nhẹ nhàng vén tay áo, mở tài liệu ra, vuốt trang giấy cho phẳng phiu. Y nghiêng đầu, Ngụy Tư Triết hoạt động mau lẹ hơn y, lúc này đã đang chống tay đọc tài liệu rồi.

Ánh mắt anh dừng lại, thầy cũng vừa giảng đến chương này, \”Làm nhiều việc thiện hạnh*, tâm lòng sẽ sung túc đủ đầy.\” Anh chỉ tay vào mấy chữ ấy, sau đó nghiêng mặt sang, tay phải Sở Gia Hòa đang hí hoáy chiếc bút bi, tập trung tinh thần \”nghe giảng bài\”.

(*) Thiện hạnh (善行): Có nghĩa là những hạnh lành trong cuộc sống hằng ngày. Nói cho rõ ra, những gì hợp với chân lý là thiện hạnh, hay nói đơn giản là làm việc tốt.

Cả hai lặng lẽ theo dõi người còn lại, trong lòng mỗi người đều có đôi chút chộn rộn.

Tia sáng len qua cửa sổ, hắt xuống đồng phục của Sở Gia Hòa tạo thành những mảng sáng tối. Trong một khoảnh khắc, Ngụy Tư Triết đã thật sự có ảo giác như đang quay về thời học sinh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.