Chương 50: Đáng yêu nhất.
Lúc Sở Gia Hòa tỉnh dậy, trời đã sáng rõ và phòng ngủ thì ấm áp. Ít nhất cũng đã giữa trưa rồi.
Nằm sấp ngủ cả đêm làm xương cốt như muốn rụng rời, tay chân cứng ngắc nhức mỏi, cảm giác tê nhức từ bụng trở xuống vô cùng mãnh liệt. Sở Gia Hòa nhấc tay ra sau ôm eo, hít hà một tiếng, đau tới mức nghiến răng đó.
Ở phòng tắm đêm hôm qua, Ngụy Tư Triết một hai thít chặt đùi Sở Gia Hòa, bờ ngực rộng áp lên lưng y, dùng sức rất mạnh bạo. Sở Gia Hòa vừa hồi tưởng vừa nín cười, rồi lại thở dài. Y chống tay lên giường ngồi dậy, cảm giác cơ thể mình sắp lìa hồn đăng xuất tới nơi.
Cửa hé ra, Ngụy Tư Triết bưng ly sữa ấm đặt vào tay Sở Gia Hòa. Cổ áo ngủ tơ tằm hở rộng, từ góc nhìn của y có thể thấy rõ mồn một vết cắn tọa lạc trên xương quai xanh anh.
Sở Gia Hòa uống hai hớp sữa, vừa sưởi nắng vừa hỏi: \”Sáng anh ăn cái gì?\”
Lòng bàn tay đặt sau thắt lưng Sở Gia Hòa nhẹ nhàng xoa bóp, anh đáp: \”Một quả táo.\”
Sở Gia Hòa chất vấn: \”Em ngủ bù sức, anh còn không biết đường ăn cơm cho ngon à?\”
\”Không có tâm trạng ăn.\” Ngụy Tư Triết nói thật: \”Đầu óc chỉ toàn nghĩ về em, tâm không tịnh, tờ khai chi trả hóa đơn công tác gửi Lão Hà anh điền sai sạch rồi.\”
Sở Gia nghe vậy bật cười, sát đến gần Ngụy Tư Triết săm soi vẻ mặt cực kỳ bình thản của anh với ý đồ tìm kẽ hở. Nhưng người này ra vẻ chuyên nghiệp thật, mặt mày điềm tĩnh, không có lấy một chút mất tự nhiên nào.
Nhìn nhau thật lâu, Ngụy Tư Triết khó hiểu nhìn Sở Gia Hòa đột nhiên phì cười. Một giây sau, y quay mặt sang chỗ khác cười ra tiếng, nói: \”Tư Triết, anh nhịn hư người rồi đúng không?\”
Ngụy Tư Triết nhướng mày, không trả lời, xem như khẳng định.
Sở Gia Hòa chỉ cười trong chốc lát, sau đó y im lặng, tì trán trên ngực anh rì rầm: \”Sáu lần ấy…\”
Nghe con số này, rốt cuộc Ngụy Tư Triết không ngồi yên được nữa. Anh cẩn thận ôm riết lấy hông Sở Gia Hòa, hạ thấp giọng: \”Em còn khó chịu ở đâu, để anh bóp giúp em.\”
Sở Gia Hòa vùi trong lòng anh lắc lắc đầu, tìm thấy tay Ngụy Tư Triết đan mười ngón tay vào nhau.
\”Dính người, kẹp chăn, mua kẹo mút đáng yêu.\” Sở Gia Hòa nói: \”Đêm hôm qua anh ghé bên tai em gọi \”Gia Hòa\” mấy mươi lần, lần sau lại dịu dàng hơn lần trước, còn đáng yêu hơn nữa.\”
\”Có phải anh vẫn còn giấu cái đáng yêu nhất đi không?\” Sở Gia Hòa giương mắt nhìn anh, chịu thua: \”Tư Triết ơi, sao anh lại tốt đến vậy.\”
Sau cuộc hoan ái ấy, quan hệ của hai người trở nên khăng khít chưa từng thấy, thể xác giao hòa khiến đôi tâm hồn thêm đồng điệu. Mặt tường in bóng một đôi tình nhân, nhịp tim chạm đến nửa kia, Ngụy Tư Triết ôm Sở Gia Hòa: \”Mặt đáng yêu nhất đã bày cho em xem từ lâu rồi mà.\”
\”Sao em không thấy?\” Sở Gia Hòa tò mò: \”Là gì vậy anh?\”
Ngụy Tư Triết trả lời: \”Ngụy Tư Triết yêu Sở Gia Hòa.\”