[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San – Chương 49 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San - Chương 49

Chương 49: Mưu mô.

Ngụy Tư Triết biết nói mấy lời sến súa ngọt ngào, cũng biết dỗ dành. Đối diện với câu hỏi của Sở Gia Hòa, anh rất rõ ràng mình nên nói gì và nói thế nào để nửa kia vui vẻ hơn, nhưng anh vẫn chỉ muốn biểu đạt suy nghĩ trong mình cách chân thật nhất. Càng là người anh để tâm, anh lại càng thẳng thắn.

Sở Gia Hòa yêu nhất sự thẳng thắn này của anh.

Trước mắt là bầu trời và tán cây xanh, bên tai là tiếng còi xe nghìn nghịt. Thời gian lắng đọng nơi cuộc sống thường nhật, tất thảy sự vật đều khoác trên mình dáng vẻ đơn sơ nhất.

Sở Gia Hòa xuống đường, lần đầu sánh vai bên Ngụy Tư Triết. Cả hai không hẹn mà cùng thả chậm bước chân, đều cố gắng hết sức kéo dài thời gian đi dạo cùng nhau.

\”Ai cũng hy vọng mình có thể trải qua một cuộc sống tốt đẹp.\” Ngụy Tư Triết tiếp tục: \”Ngày trước anh cứ nghĩ, sau năm ba mươi tuổi cuộc sống của anh sẽ không xảy ra biến hóa nào nữa.\”

\”Hồi đó luôn quan niệm chỉ có sự nghiệp mới thay đổi được chất lượng cuộc sống. Nhưng dạo gần đây mới biết, tâm lý quan trọng hơn. Dù cho cuộc đời có ấn định bất biến, chỉ cần mình có tâm thái thái tốt, luôn nhìn sự việc bằng con mắt tích cực thì chất lượng cuộc sống cũng sẽ tự nhiên cải thiện nhỉ.\”

Qua khúc rẽ, siêu thị xuất hiện trong tầm nhìn, trạng thái tinh thần của Sở Gia Hòa đã trở lại như như thường. Y nhảy xuống lòng đường, ôm lấy tay Ngụy Tư Triết băng qua phía bên kia, nói: \”Tâm trạng ảnh hưởng đến tâm lý, mà tâm trạng tốt là do tự mình tạo ra. Vậy nên em quyết định trưa nay chúng ta sẽ ăn bít tết, để hai đứa mình có \”tâm trạng tốt\” luôn.\”

Nếu chẳng phải ở đây đông đúc quá, Ngụy Tư Triết không nhịn nổi muốn bẹo má Sở Gia Hòa, cái cậu này mê người quá thể đáng.

Phần việc được phân chia rõ ràng, một người đẩy xe, một người lựa đồ, thỉnh thoảng cả hai sẽ cùng dừng lại xúm vào tìm hạn sử dụng in trên bao bì. Dạo một vòng xong xe đẩy cũng chất thành ngọn núi nhỏ, lúc đến quầy thu ngân thanh toán, Ngụy Tư Triết tiện tay chộp hai que kẹo mút đưa cho nhân viên.

Sở Gia Hòa mím môi cười nhìn Ngụy Tư Triết, hạ nhỏ giọng: \”Tình hình thế nào? Muốn ăn kẹo rồi à?\”

Ngụy Tư Triết cũng vặn nhỏ âm lượng: \”Hồi nhỏ anh từng ăn hiệu này rồi, em thử xem.\”

Sở Gia Hòa mở bịch ni lông ra, xếp đồ đạc vào trật tự gọn gàng: \”Anh thích ăn kẹo mút lắm hả?\”

Ngụy Tư Triết vừa phụ một tay vừa lắc đầu: \”Bình thường nếu đi siêu thị một mình anh làm gì để ý mấy cái này, càng không có chuyện mua kẹo ăn, cảm giác kỳ lạ lắm.\”

Sở Gia Hòa nhướng mi: \”Đi với em thì không kỳ lạ ạ?\”

\”Ừ.\” Ngụy Tư Triết xách hai bao đồ nặng trịch, đối diện với ánh mắt lạ lùng của nhân viên thu ngân, \”Mời bạn thân ăn kẹo, chuyện đương nhiên mà.\”

Trên đường về nhà, Sở Gia Hòa xé giấy bọc kẹo cho Ngụy Tư Triết, đưa tận miệng anh, cười nói: \”Cái chữ \”thân\” vừa nãy của anh nghe úp úp mở mở lắm nha.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.