Chương 48: Cửa hàng thú cưng.
Trải qua khoảng thời gian chia xa ngắn ngủi vì chuyến công tác, Sở Gia Hòa lần thứ hai cảm thấy, thật may mắn khi người mình thích là Ngụy Tư Triết.
Dù ngày nào lịch trình cũng kín đặc, các buổi họp lớn rồi nhỏ nối tiếp liên tục, Ngụy Tư Triết vẫn sẽ báo cáo lý do mình không thể trả lời tin nhắn kịp trước khi bắt đầu làm việc, ngày ba bữa đúng giờ gửi vị trí, không sớm thì muộn nhất quyết không bỏ bữa nào.
Trong chuyện \”cho Sở Gia Hòa cảm giác an toàn\” này, Ngụy Tư Triết chưa từng phạm sai lầm.
Nỗi nhớ chồng chất thêm từng ngày giục giã Sở Gia Hòa ôm chậu hoa giấy đứng chờ ở bãi đỗ xe lúc chưa đầy bảy giờ sáng ngày thứ bảy. Y nhìn ngó xung quanh hết lần này đến lần khắc, trông chẳng khác đứa con nít ngóng cha mẹ đến đón. Biết rõ nửa tiếng nữa Ngụy Tư Triết mới đến nơi, y vẫn không thể nào kiềm chế những mừng vui rộn ràng trong lòng, làm gì cũng thất thần không đặt tâm trí vào.
Sở Gia Hòa vẫy tay đón chiếc Porsche của Ngụy Tư Triết. Anh đang nghe điện thoại nên chỉ đành nghiêng đầu đáp lại Sở Gia Hòa, một tay đưa xe vào điểm đậu.
Mở cửa xe, Ngụy Tư Triết tháo kính râm tiện tay ném vào ghế lái, cánh tay cấp tốc ôm Sở Gia Hòa vào lòng, ra sức xoa nhẹ lưng y vài lần. Tiếp theo, Ngụy Tư Triết bảo y chờ đó, đi về phía đuôi xe hạ nhỏ giọng nói chuyện với bên kia, ra vẻ bí hiểm sợ bị Sở Gia Hòa nghe thấy.
Đợi chừng bảy, tám phút, Ngụy Tư Triết mới cúp máy, đặt chậu hoa của Sở Gia Hòa vào cốp sau. Cửa xe còn chưa đóng lại, hai người đã nóng vội lao vào một nụ hôn, chiếc Porsche chậm rãi khởi động, thông thuận rẽ lên đường cao tốc.
Từ khi gặp nhau đến giờ Sở Gia Hòa cứ mải miết quan sát Ngụy Tư Triết, hôm nay anh khoác lên người bộ suit trắng, cà vạt màu lam khói và người thơm nức. Rất hiếm ai mặc đồ trắng đẹp, nhưng Sở Gia Hòa nghĩ, Ngụy Tư Triết diện thế này đẹp hơn bình thường nhiều.
Sở Gia Hòa hỏi: \”Anh vừa gọi điện thoại cho ai thế?\”
Ngụy Tư Triết nhếch môi: \”Anh nghĩ em sẽ không hỏi đâu.\”
\”Em thì nghĩ anh sẽ chủ động báo cáo cơ.\” Sở Gia Hòa nhéo chân Ngụy Tư Triết, chẹp miệng: \”Chẳng ăn ý gì cả.\”
Ngụy Tư Triết cười: \”Dành cho anh một buổi trưa đi.\”
\”Thời gian của em đều là của anh.\” Sở Gia Hòa đáp: \”Anh có kế hoạch gì không?\”
Ngụy Tư Triết ghé mắt nhìn Sở Gia Hòa, ánh mắt đầy thưởng thức, nói: \”Đi với anh đến chỗ sau này em làm.\”
Sở Gia Hòa ngơ ngác, lặng thinh đón nhận niềm vui đầy bất ngờ này. Y khựng lại vài giây, hỏi anh: \”Thế nên anh mới ăn mặc trang trọng vậy à?\”
Ngụy Tư Triết nói: \”Anh cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra đây, cứ cảm giác hôm nay cần chú trọng trang phục hơn cả mọi ngày đi làm.\”
Sở Gia Hòa hiểu ý nói: \”Cảm giác nghi thức hả anh?\”
\”Có thể.\” Ngụy Tư Triết sờ sờ mũi, \”Hình như cuối cùng anh cũng cảm nhận được lạc thú cuộc sống rồi.\”