Chương 47: Phong cảnh ngoài cửa sổ.
Buổi họp đầu tư này kéo dài hơn năm tiếng đồng hồ mới kết thúc. Hà Nguyên quăng laptop lên bàn làm việc của Ngụy Tư Triết, tay chân buông thõng rã rời ngồi phịch xuống ghế xoay, nhân sinh không còn gì luyến tiếc ngẩng đầu nhìn trần nhà, than thở vang trời dậy đất.
\”Lương tăng ca thì thấp tè, tiền thưởng cũng không lên được mấy. Hiện thực thảm khốc làm lòng nhiệt tình với công việc của anh suy sút cực kỳ rồi.\” Mặt mày Hà Nguyên phờ phạc mệt mỏi, phiền não thở dài: \”Có cảm giác niềm tin của anh muốn sụp đổ.\”
\”Anh cứ từ từ sụp đổ đi.\” Ngụy Tư Triết khóa giấy tờ về kế hoạch tham gia đầu tư sắp tới viết vào két, cầm áo khoác lên: \”Em về nhà, thứ lỗi không ở lại với anh được.\”
Bộ máy trong não Hà Nguyên hoạt động, tầm nhìn rã rời khó khăn tập trung lại. Anh ta quan sát kỹ càng biểu cảm gương mặt Ngụy Tư Triết, ngạc nhiên hỏi: \”Mấy nay Thịnh Vinh không giống người luôn rồi, anh em mình sắp bị cấp cao giày vò tới phát điên, cuối tuần này còn đi công tác ở Tân Châu. Sao tâm trạng cậu vẫn cứ phơi phới thế nhỉ?\”
\”Không thay đổi được tình trạng thì thay đổi tâm trạng. Đang trong giờ làm việc anh đừng mặt ủ mày ê làm gì.\” Ngụy Tư Triết nói: \”Không nên vì thế mà lãng phí cuộc sống này.\”
Hà Nguyên đưa tay chặn Ngụy Tư Triết lại, nheo mắt: \”Đây là thứ ngôn ngữ mà Ngụy Tư Triết nói ra được?\”
Ngụy Tư Triết quay lưng bước về phía cửa, vẫy vẫy tay với Hà Nguyên: \”Tất nhiên là không.\”
Bây giờ Hà Nguyên mới phản xạ lại kịp, sự biến hóa của Ngụy Tư Triết chỉ có thể liên quan đến một người duy nhất: \”Sở Gia Hòa đang ở nhà cậu có phải không!\”
Ngụy Tư Triết tiếp tục vẫy tay: \”Đương nhiên.\”
Hà Nguyên: \”…\”
Mua hạt óc chó xong, lòng dạ muốn về nhà khẩn thiết quá mức, Ngụy Tư Triết quẹo khỏi vành đai tắc nghẽn rẽ vào cao tốc, về đến khu dân cư Ngự Hoa sớm hơn mọi ngày mười phút.
Ngụy Tư Triết mở khóa vân tay, vặn tay nắm cửa, đã vào đến huyền quan nhưng mải trì hoãn chưa chịu đóng cửa lại. Anh nhìn xung quanh một lượt, suýt tưởng mình về nhầm nơi. Ngụy Tư Triết ngắm bức ảnh treo ngoài phòng khách, anh thích bố cục Sở Gia Hòa sắp đặt vô cùng.
\”Sở Gia Hòa, anh về rồi.\”
Phần chiếc tủ trưng bày cạnh sô pha, Sở Gia Hòa gom đủ loại nước hoa, bút máy, ghim cài áo, cổ áo đắt tiền và đồng hồ đeo tay vốn bị Ngụy Tư Triết ném bừa bãi lung tung lại, phân loại xếp vào từng tầng một, mỗi tầng đều được trang trí thêm bằng một món trang sức tinh xảo, tổng thể cho thấy sự xa xỉ và sang trọng rõ rệt.
\”Thay giày thay quần áo vào phòng bếp rửa tay đi.\” Giọng Sở Gia Hòa nghe ù ù không rõ: \”Chờ em một lát, có cơm nóng cho anh ngay đây.\”
Ngụy Tư Triết xỏ dép, nghe tiếng đi tới phòng vệ sinh đẩy cửa ra. Sở Gia Hòa đang quỳ xuống sửa đường ống nước dưới bồn rửa mặt, linh kiện dụng cụ bày đầy dưới đất. Anh nhìn bàn tay dính đầy bụi bặm của Sở Gia Hòa, nhíu mày hỏi: \”Em đang làm gì?\”