Chương 46: Hai vì sao.
Ngụy Tư Triết vùi nửa gương mặt vào gối đầu, anh có phần bất đắc dĩ kẹp lấy chân Sở Gia Hòa cảm thụ giây lát, lần nữa ôm người vào lòng, ghìm vào ngực, môi chạm môi.
Ngụy Tư Triết âm thầm chịu đựng: \”Sở Gia Hòa.\”
Sở Gia Hòa quấn quýt lấy anh: \”Dạ?\”
Sức chịu đựng lung lay sắp đổ sụp, Ngụy Tư Triết than nhẹ một câu không tài nào nghe được: \”Vừa mới đưa em về nhà, đừng làm anh ra vẻ đói khát quá mức chứ.\”
Nói đoạn, tay trái anh lướt xuống quần ở nhà, thâm nhập, luồn lách tới lui trên phần bụng phẳng lì trơn nhẵn. Cảm giác có dòng điện di động khắp nơi, Sở Gia Hòa nhạy cảm căng cứng bụng, rút chân ra ngồi dậy, ôm chăn xin tha: \”Nhột…\”
Ngụy Tư Triết trả đòn: \”Đừng né, để anh sờ hai phát nữa.\”
\”Em có máu buồn.\” Sở Gia Hòa chịu thua, bật sáng điện thoại lên: \”Em còn chưa mua đồ ăn đâu, không quậy phá với anh được nữa.\”
Trời nhá nhem tối, phòng khách sáng trưng, Sở Gia Hòa mở cửa nhận hàng, cảm ơn shipper rồi xách hai túi đồ bự đùng vào bếp. Ngụy Tư Triết vừa ra khỏi phòng ngủ đã vào thẳng phòng sách, anh cần làm buổi phỏng vấn mô phỏng cho một sinh viên khoa tài chính vừa tốt nghiệp, xem như là lớp học trực tuyến.
Ngoài cửa sổ là bóng đêm bao trùm, phòng sách sáng ánh đèn bàn, Ngụy Tư Triết dựa lưng vào ghế với vẻ mặt nghiêm túc. Cậu sinh viên trong màn hình căng thẳng hồi hộp đến độ miệng đắng lưỡi khô, bài nói tiếng Anh trúc trắc ngọng nghịu. Buổi học đi được hơn phân nửa thì chợt có tiếng gõ cửa phòng vang lên, Ngụy Tư Triết ra hiệu tạm ngưng, cậu sinh viên thở phào nhẹ nhõm như được giải thoát.
Ngụy Tư Triết lên tiếng: \”Em vào đây.\”
Sở Gia Hòa hé cửa ra, hỏi dò: \”Bảy rưỡi tối mình ăn cơm được chưa anh?\”
\”Được.\” Ngụy Tư Triết đáp: \”Mai mốt em cứ đi thẳng vào, không cần gõ cửa.\”
Sở Gia Hòa đưa mắt nhìn màn hình máy tính, y bịt miệng mình lại, nhỏ giọng: \”Em quấy rầy công việc của anh rồi phải không?\”
\”Không sao.\” Ngụy Tư Triết nói: \”Cũng đến lúc cần nghỉ ngơi rồi.\”
Xem chừng Ngụy Tư Triết đang dạy online, Sở Gia Hòa đứng nghiêm chỉnh một phen, giơ hai ngón trỏ nhếch hai bên khóe môi mình lên: \”Tư Triết, đừng nghiêm túc thế, anh cười nhiều nhiều lên xem.\”
Ngụy Tư Triết nhìn dáng vẻ của Sở Gia Hòa, khó lòng kiềm được bật cười. Anh khẽ gật đầu, lặp lại: \”Có việc thì em vào thẳng đây.\”
Khóe mắt Sở Gia Hòa cong lên, đặt tay lên nắm cửa: \”Đã biết.\”
Cửa phòng đóng lại, Ngụy Tư Triết uống một ngụm trà nóng, hắng giọng rồi lần nữa nhìn màn hình. Cậu sinh viên ngoan ngoãn ngồi trước máy mặt đỏ lựng mím môi cười, bộ dạng lo lắng hoảng loạn vừa rồi biến mất không còn tăm hơi.
Ngụy Tư Triết khó hiểu: \”Sao lại thế này?\”
\”Anh Ngụy, thì ra anh cũng cười.\” Cậu sinh viên khom lưng, thả lỏng tư thế ngồi, \”Từ trước đến nay chưa bao giờ thấy anh cười, lúc cười thấy không nghiêm khắc cho lắm.\”