[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San – Chương 45 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San - Chương 45

Chương 45: Bài thuốc hay.

Sở Gia Hòa hơi giật thót khi nhìn thấy tờ giấy ghi chú nọ, ý cười dần lan ra khắp đáy mắt. Tờ giấy nhớ dính trên hộp súp bí đỏ huệ tây hôm nào đến tận bây giờ Ngụy Tư Triết còn giữ lại, và nét chữ y vẫn sạch sẽ rõ ràng hệt như trước.

Tia nắng tươi tắn êm dịu bao bọc lấy phòng khách, cả căn phòng sáng bừng hẳn lên. Sở Gia Hòa ngưng mắt nhìn thật sâu kẻ đầu têu trêu ghẹo trái tim mình, vô thức nghĩ về anh: Khi anh quyết định giữ lại tờ giấy ghi chú này, phải chăng anh đã rung động?

Khóe môi Sở Gia Hòa cong lên: \”Tư Triết, anh cứ như đang làm nũng ấy.\”

Ngụy Tư Triết vô tội nhún vai, cầm ly của Sở Gia Hòa nhấp một hớp nước chanh: \”Em lại khởi động một kỹ năng ẩn khác của anh nữa rồi.\”

Dính người, làm nũng, nói mấy lời sến súa ngọt ngào, còn điều gì ẩn mình sâu bên trong người đàn ông ba mươi tuổi này nữa đây, sự tò mò không rõ này lòng Sở Gia Hòa ngứa ngáy. Ngụy Tư Triết mở nắp nồi, mùi hương cánh gà quanh quẩn khắp gian bếp. Một món mặn một món rau ăn với cơm, dù chỉ là bữa ăn rất đơn giản thôi, vậy mà người nấu cơm thật sự rất chật vật kém cỏi.

Trên bàn ăn trưng chậu sen đá tím đào Sở Gia Hòa tặng, Ngụy Tư Triết dọn dẹp bàn, trà Earl Grey ngâm trong ly thủy tinh. Khẩu phần ít ỏi, cũng chỉ có mỗi một món ăn, bữa cơm đón tiếp Sở Gia Hòa này xoàng xĩnh chẳng ra làm sao, Ngụy Tư Triết cũng tự mình biết mình: \”Trình độ có hạn, em thông cảm cho anh nhiều.\”

\”Em dễ nuôi hơn anh tưởng tượng đấy.\” Sở Gia Hòa không chờ đợi nổi nữa kéo ghế ra, lấy đũa gắp miếng cánh gà lên, nếm kỹ rồi nghiêm túc đánh giá: \”Thơm lắm, thịt cũng mềm nữa, cơ mà có thể ngon hơn một chút. Anh nêm nước tương hấp cá phải không?\”

\”Hửm?\” Ngụy Tư Triết vừa ăn vừa nói: \”Không ổn à?\”

\”Lần sau anh thử bằng xì dầu xem.\” Trộn cơm với nước thịt, lấy thêm một đũa mướp, Sở Gia Hòa ăn đến là thỏa thích, \”Nước tương cá hợp với món cá hoặc xào rau hơn, xì dầu sẽ tăng hương vị, làm mùi thịt gà tươi ngon hơn.\”

Ngụy Tư Triết khiêm tốn đáp: \”Đã nhớ kỹ.\”

\”Không nhớ được cũng không sao hết.\” Sở Gia Hòa cầm ly trà lên, cụng với miệng ly của Ngụy Tư Triết một cái: \”Anh biết ăn là được, có em đây.\”

Giờ cơm cả hai không nói với nhau được mấy câu nên tốc độ ăn khá nhanh, Sở Gia Hòa tỏ ý mình sẽ đi rửa chén. Ngụy Tư Triết không cho, giọng đầy chiều chuộng: \”Đi xếp đồ của em đi, thoải mái nào.\”

Sở Gia Hòa nghe lời, ngồi bệt ngay cửa phòng mở vali soạn đồ đạc, lâu lâu lại đưa mắt nhìn Ngụy Tư Triết đang bận bịu trước bồn rửa, trái tim nhấn chìm trong làn hơi ấm mềm nhũn đi. Y quay trở lại phòng ngủ mở tủ quần áo ra, không khỏi cảm thán trước sự tinh tế của Ngụy Tư Triết, người này đã dọn trống một nửa từ khi nào, chu đáo dành cho y phần không gian để quần áo của mình.

Sau khi cất đầy ắp tủ quần áo, Sở Gia Hòa chống hông xoay người, chiếc giường lớn rộng hai mét hai dài hai mét rưỡi đặt hai chiếc gối đầu cạnh nhau, bên trên là hai chiếc chăn lụa. Ban công nối liền với phòng ngủ rộng rãi nhưng trống rỗng, Sở Gia Hòa nhìn lướt một lượt, bê chậu nha đam, lưỡi hổ và xương rồng tròn ra ban công.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.