Chương 43: An tâm.
Ngụy Tư Triết vốn định ở viện dưỡng lão đến tối, không ngờ cuộc điện thoại của Hà Nguyên đột ngột tìm tới, một cuộc họp gọi anh đi mất. Sở Gia Hòa tiễn anh đến bãi đỗ xe, y bị Ngụy Tư Triết đẩy vào xe không chút phòng bị, tấm che nắng che khuất cả kính chắn gió.
Bắt đầu từ đôi mày, cánh môi tiện đà lướt từ mũi về trên đôi môi Sở Gia Hòa, Ngụy Tư Triết hôn trong gấp vội, không chỉ vì cạn kiệt thời gian mà còn vì luôn tồn tại dục cầu bất mãn với Sở Gia Hòa.
\”Anh Ngụy…\” Sở Gia Hòa hạ tầm mắt xuống, điện thoại Ngụy Tư Triết rung lên lần thứ hai. Y bị hôn đến độ nheo cả mắt lại, mơ hồ nói: \”Được rồi.\”
Ngụy Tư Triết tắt máy, không vui: \”Không được.\”
Sắc trời thay màu đỏ cam giữa lúc hai người hôn hít, Sở Gia Hòa bước khỏi xe, tối tăm giăng tứ phía giấu nhẹm đáy mắt đỏ lựng. Chiếc Porsche chưa rời khỏi bãi đỗ, Wechat \”ting\” một tiếng, Ngụy Tư Triết mở điện thoại ấn mở ghi âm của Sở Gia Hòa, môi nhếch nhếch mỉm cười.
\”Cuối tuần sau tới sớm một chút, đón em.\”
Thịnh Vinh chuẩn bị khởi động khoản đầu tư quy mô lớn vào giữa tháng năm. Nhiều ngày vừa qua, Hà Nguyên dẫn đầu phòng tăng số giờ làm việc nghiên cứu thêm sáu dự án được tuyển chọn. Ngụy Tư Triết đánh giá sơ bộ về cơ bản đã hoàn thành, chịu trách nhiệm chính đánh giá kế hoạch kinh doanh của công ty đối tác, kết luận của anh sẽ là phương hướng trao đổi và nghiên cứu của nhóm, kết quả họp cuối cùng sẽ do Hà Nguyên báo cáo lên cấp trên.
Lượng công việc dày đặc rút cạn thời gian cá nhân của Ngụy Tư Triết, giờ tan làm ngày thứ sáu, rốt cuộc anh cũng có thời gian đến studio lấy khung ảnh treo tường và ảnh đã in xong. Bảy chiếc khung ảnh chắc chắn nằm trong cốp sau xe, khung đầu tiên là tấm chụp chung của ba người, Ngụy Tư Triết ngắm thật lâu, lấy điện thoại ra đang định gọi điện cho Sở Gia Hòa thì cái tên Hà Nguyên đã hiện lên vô số lần trong tuần này bật ra.
\”Mấy người bên kỹ thuật Vĩnh Thái muốn gặp cậu.\” Hà Nguyên sầu não: \”Bọn họ nghĩ rằng đánh giá của cậu về giá trị công ty họ là thiếu khách quan.\”
\”Là họ lạc quan thái quá đấy thôi.\” Ngụy Tư Triết dựa vào cửa xe châm một điếu thuốc, đưa tay kẹp thuốc quẹt lên trán, \”Lần trước họ muốn \”rửa sạch\”, chúng ta mua vào không lỗ nhưng lợi nhuận thấp hơn mong muốn rất nhiều. Nếu không đổi mới công nghệ, kỹ thuật Vĩnh Thái không có khả năng có bước nhảy vọt lớn trong năm năm tới. Báo cáo đánh giá đúng thật có suy nghĩ chủ quan của em, nhưng những gì hiển thị trên bảng số liệu cũng đủ khách quan.\”
\”Anh biết, Tư Triết.\” Hà Nguyên mệt mỏi nói: \”Anh cũng không thấy được tương lai của kỹ thuật Vĩnh Thái như cậu vậy. Thế nhưng ta nên suy xét đến tâm trạng của người khác nữa, bên lãnh đạo cấp cao chán nghe mấy lời đẩy đưa bóng bẩy rồi, chỉ khi giải thích trực tiếp có cơ sở rõ ràng họ mới tâm phục khẩu phục.\”
Ngụy Tư Triết phun khói thuốc: \”Không phải còn có anh à?\”
\”Người ký tên trên báo cáo giám định là cậu, huống hồ xét về năng lực họ cũng chỉ công nhận cậu.\” Hà Nguyên hạ nhỏ âm lượng: \”Cùng lắm anh chỉ giao thiệp với người ta bằng cái mác \”lãnh đạo\” này được mấy tí, rồi ngoại giao với bên ngoài. Còn trọng trách này trừ cậu ra không thể là ai khác.\”