[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San – Chương 42 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San - Chương 42

Chương 42: Chú ý hình tượng.

\”Bà xã, đã lâu không gặp.\”

Ngụy Kiều cố gắng giữ sống lưng thẳng tắp, đôi mắt chan chứa ý cười, ông nói: \”Từ ngày chúng ta chia xa, tôi vẫn chưa có dịp nói với mẹ nó được mấy câu cho đàng hoàng. Hôm nay đến chuyện trò với mẹ nó một lúc, tâm sự chuyện Tư Triết, cũng bàn chuyện thời gian tới.\”

Cành lá cây bách đong đưa trong gió, bên cạnh tiếng chim lảnh lót vang rộ như đôi tình nhân thủ thỉ tâm tình. Ngụy Kiều nhắm mắt lại lắng nghe chốc lát, khi mở ra, đôi mắt ông tĩnh tại trong suốt.

\”Bình thường mẹ nó vẫn hay nói, ở chỗ chúng ta Tư Triết mãi mãi là một đứa trẻ. Dù cho thằng bé làm ăn được rất nhiều tiền, có khả năng tự sinh hoạt một mình đấy, tình yêu mẹ nó dành cho thằng bé từ ngày sinh ra đến lúc già đi vẫn không hề đổi thay.\”

Ngụy Kiều thừa nhận: \”Tôi cũng vậy.\”

\”Len lén khen ngợi con mình với mẹ nó một chút, không để cho thằng bé nghe được, kẻo lại sinh kiêu.\”

Ngụy Kiều khoanh tay, phảng phất như trở về phong thái người thầy đứng lớp thời yêu Ban Nguyệt, chậm rãi nói: \”Tư Triết trưởng thành tốt như vậy không hoàn toàn là công lao của chúng ta, nhưng phần hơn là thằng bé sẵn sàng \”chứng kiến\” và \”đón nhận\” điều \”tốt đẹp\” của thế giới này, từng bước hình thành nhận thức, giá trị quan đúng đắn cũng như một nhân cách ưu tú. Điểm này, thằng bé làm rất rất xuất sắc.\”

Ngụy Kiều khẽ nhếch gương mặt phơi trong nắng, tiếp tục: \”Ưu điểm lớn nhất của Tư Triết là có thể dành những gì mình \”có\” cho người thật sự tốt với thằng bé. Con người ta thường vì một mối quan hệ tồn tại rất lâu mà càng dễ bỏ qua người quan trọng nhất bên cạnh mình. Đó là phẩm chất quý báu nhất của thằng bé, cũng là phúc phần lớn nhất mà một người làm cha như tôi đây có được.\”

Ngụy Kiều dừng lại giây lát, gương mặt ông ánh lên vẻ mừng rỡ, nhoẻn cười: \”Báo với mẹ nó chuyện này, là chuyện tốt đấy.\”

\”Tư Triết yêu.\” Ngụy Kiều cảm thán: \”Nếu như mẹ nó còn ở đây, nhất định sẽ còn thích Tiểu Sở hơn cả tôi nữa.\”

\”Mẹ nó biết không? Từ ngày Tư Triết gặp được Tiểu Sở, thằng bé khác trước nhiều lắm. Thay đổi ấy đoán chừng chính nó cũng không nhận ra.\”

\”Chúng ta bây giờ ấy hả, có hai đứa con trai rồi mẹ nó à.\” Ngụy Kiều nghẹn ngào: \”Tôi chợt có chút chờ mong nhìn thấy bọn nhỏ sẽ thế nào trong tương lai.\”

\”Tôi cũng muốn cho mẹ nó biết, trước khi đi mẹ nó đã muốn tôi cam đoan một điều, tôi sẽ cố gắng hết sức làm được.\”

\”Tôi đồng ý.\” Ngụy Kiều dừng trên tấm ảnh chụp Ban Nguyệt, cười nói: \”Yêu mẹ nó lâu thêm một chút nữa.\”

Điện thoại hiển thị chín giờ năm mươi ba phút, Ngụy Tư Triết nghiêng đầu nói với Sở Gia Hòa: \”Nên đi rồi.\” Ngụy Kiều đứng trước mộ phần của Ban Nguyệt nửa tiếng, Ngụy Tư Triết chuẩn bị thực hiện nhiệm vụ mẹ giao phó, \”cố gắng không được để cho ba con hãm sâu trong nhớ nhung\”.

Ngày trước, mỗi lần đến đây Ngụy Kiều sẽ luôn khó chịu càu nhàu với Ngụy Tư Triết vài câu, giận vì không cho mình ở mộ quá lâu. Lúc này, Ngụy Kiều lại nghe lời mặc Sở Gia Hòa đỡ mình lên xe đẩy, đặt gậy chống xuống chân, không nỡ mà cứ ngoái đầu lại mãi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.