[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San – Chương 39 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San - Chương 39

Chương 39: Chuyện chính đáng.

Tề Khiêm trợn mắt há hốc mồm, đầu óc mới đầu rỗng tuếch, ngay sau đó chật ních hằng hà vô số lời giải thích. Chữ nghĩ vừa kéo đến đầu môi, anh ta giơ nắm tay làm bộ muốn cho Ngụy Tư Tư Triết một đấm, mắt trợn trắng lên nóng ruột tự chứng minh: \”Ông đây thẳng tắp như sắp thép từ nhỏ!\”

Trong công việc Tề Khiêm là một tay già đời, có đầy rẫy thủ đoạn đối phó với mấy gã hợp tác làm ăn. Nhưng trước mặt anh em tâm tư anh ta trong sạch tuyệt đối, cũng không xảo quyệt toan tính xa xôi, thế nên thoắt cái đã bị Ngụy Tư Triết dọa cho sợ rồi.

Ngụy Tư Triết chỉ cười chứ không nói gì, giành được chai nước trong tay Tề Khiêm gõ lên ót anh ta một cái, sau đó quăng vào thùng rác. Tề Khiêm khó hiểu giây lát, thở phào dựa lưng vào ghế, ôm ngực nói: \”Mẹ nó, làm anh sợ giật cả mình, cứ tưởng cậu hiểu lầm anh.\”

Sở Gia Hòa chuẩn bị phát bóng, Ngụy Tư Triết lần nữa nhìn về trước: \”Chưa đến nỗi.\”

\”Chưa đến nỗi? À, đáng ra phải cầm điện thoại chụp hình lại.\” Tề Khiêm cầm gậy golf, chọc dậy lên đầu gối Ngụy Tư Triết: \”Coi cái biểu cảm trên mặt cậu kìa, ban nãy xịt thêm tí nước lên chắc nó đóng băng luôn quá. Làm như anh ăn gạo nhà cậu.\”

Hai người đang ngồi ở khu nghỉ ngơi cũng có thể nghe thấy rõ giọng Hà Nguyên: \”Nhắm mục tiêu trước đã, đúng rồi, cứ theo ký ức cơ bắp làm lại là được.\”

Nghe thì đơn giản, nhưng khi thực chiến, dù cú vung của Sở Gia Hòa đã luyện đến mức kiểu mẫu cổ tay vẫn sẽ bất ổn, eo lưng cứng ngắc, thiếu nhuần nhuyễn trong toàn bộ động tác ngay lần thử đầu tiên.

Gậy lướt qua tạo thành một luồng gió, tư thế của Sở Gia Hòa rất đẹp, ba đôi mắt của ba người dõi theo y nâng lên theo đầu gậy nhìn về xa… rồi thu về… quả bóng trắng rơi thẳng xuống điểm phát bóng.

Với tư cách là người mới học, cú phát bóng đầu tiên đã có thể chạm đến bóng đã là không dễ dàng gì, lý ra nên cổ vũ, cơ mà hình ảnh này thực sự sinh động và thú vị quá sức. Sở Gia Hòa giơ gậy golf, cúi đầu nhìn chằm chằm quả bóng trắng từ từ lăn về phía mình. Hà Nguyên nghiêng người cố nhịn cười, Tề Khiêm mím chặt môi nín tiếng cười to.

Sở Gia Hòa lúng túng đứng thẳng người, Ngụy Tư Triết bước đến từ băng ghế nghỉ, khoan thai nói: \”Đừng lo, để anh làm mẫu.\”

Ngụy Tư Triết vuốt vuốt chóp mũi Sở Gia Hòa, khen: \”Làm tốt lắm.\”

Sở Gia Hòa thất vọng thở dài.

Đưa bóng trở lại tee, nhận gậy của Sở Gia Hòa, Ngụy Tư Triết giành lấy thế tiến công, quay đầu liếc Hà Nguyên và Tề Khiêm một cái, biểu cảm thản nhiên lộ sự khiêu khích. Trong ba người bọn họ, người có khả năng đưa bóng vào green bằng một gậy chỉ có mình Hà Nguyên. Nhưng vì Sở Gia Hòa ở đây, Tề Khiêm có lý do để tin tưởng Ngụy Tư Triết tuyệt đối có thể phát huy hơn hẳn bình thường.

*Green: là thuật ngữ dùng để chỉ vùng cỏ quanh hố golf.

Nắng gắt tuôn xối trên đầu, Ngụy Tư Triết nheo mắt, thu chặt thắt lưng, khởi đầu gọn gàng, thoạt nhìn biết ngay là một tay lão luyện. Trọng tâm khống chế vững, cánh tay dùng lực, thân gậy rạch ngang không khí. Ngụy Tư Triết thu gậy hoàn hảo trong một giây, Sở Gia Hòa bình luận thầm: Đẹp trai.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.