Chương 36: Chụp ảnh chung.
Từ vườn hoa viện đến tận bãi đỗ xe, bước chân của Ngụy Tư Triết lơ mơ không thật, đầu óc mải quẩn quanh mấy lời Sở Gia Hòa nói vừa rồi. Anh nhấm nháp thật nhiều lần, cảm giác rung động và ấm áp trong tim cứ đong đầy đến vô tận.
Hai người sắp chia tay nhau, Sở Gia Hòa vẫn dặn dò một câu như thường lệ: \”Về đến nhà anh nhớ báo cho em.\”
Xung quanh tĩnh lặng, Ngụy Tư Triết nhẹ ôm lấy hông Sở Gia Hòa, cúi đầu thì thầm: \”Ai, chẳng muốn về chút nào.\”
Sở Gia Hòa cười xấu xa: \”Muộn thế này anh còn chưa chịu về là muốn làm gì à?\”
Ngụy Tư Triết riết chặt vòng tay khiến người kia sát gần mình hơn, vùi y vào lòng: \”Chậc, đừng có quyến rũ anh.\”
Sở Gia Hòa bắt thóp trêu chọc: \”Em nhớ bác từng kể từ nhỏ anh đã không quấn quýt ai, thế giờ là sao đây?\”
\”Ừ…\” Ngụy Tư Triết giải thích: \”Chắc là kỹ năng ngầm được Sở Gia Hòa mở khóa đó.\”
Vừa dứt câu, không khí cũng không còn tĩnh lặng nữa. Quanh bán kính vài mét đều có thể nghe được tiếng cười thoải mái của Sở Gia Hòa.
Gặp Ngụy Tư Triết đến nay đã là hai ngày liên tiếp. Có tiền lệ này, Sở Gia Hòa không khỏi ôm nhiều lòng chờ mong vào ngày mai. Ngụy Tư Triết cũng chưa bao giờ làm y thất vọng, \”chuyến thăm\” nọ từ ba ngày một lần rút xuống thành mỗi ngày.
Ngụy Kiều chẳng quản nổi Ngụy Tư Triết, tuy xót anh chạy tới chạy lui suốt nhưng ông không cản. Dù gì thì hồi xưa lúc theo đuổi Ban Nguyệt ông cũng y thế còn gì, người đang chìm đắm trong tình yêu có nghe ai khuyên can bao giờ.
Chiều muộn ngày trước kỳ nghỉ ngắn, Ngụy Kiều đang lật xem \”Bản ghi chép trà xuân\”, lấy một tấm ảnh cũ kẹp trong sổ ra ngắm nghía vài giây, chợt nói với Ngụy Tư Triết: \”Ngày mai con mang máy ảnh nhà mình tới đây đi.\”
Tối nay nhà ăn có món tôm hấp, Ngụy Tư Triết cầm hộp cơm đi một vòng rồi về cho Ngụy Kiều ăn. Anh lột vỏ tôm, hỏi ông: \”Không phải điện thoại bây giờ cũng tiện lắm hả ba?\”
\”Chính thức chứ, thỉnh thoảng cuộc sống cũng phải có tí cảm giác nghi thức.\” Ngụy Kiều lật bức ảnh lại, chìa cho Ngụy Tư Triết xem, \”Làm một bộ ba cha con mình như vầy đi.\”
Cây kim ngân tỉa lá được phân nửa, Sở Gia Hòa nghe tiếng động buông kéo, chậm rãi đến cạnh giường. Trước đây Ngụy Kiều từng cho Sở Gia Hòa xem tấm ảnh này rồi, là hình chụp chung của cả gia đình ba người họ.
Cảnh phía sau là khu dân cư họ từng ở với tường gạch mái ngói, cả ba đều mặc trang phục đơn giản. Trời xanh mây trắng, ánh nắng vừa phải, trên băng ghế cạnh sân đậu xe, Ban Nguyệt ngồi giữa Ngụy Kiều và Ngụy Tư Triết vừa du học về, một tay nhéo lấy tai anh.
Ngụy Tư Triết nói: \”Con dẫn ba đến hiệu chụp đi.\”
\”Bôi bôi trát trát lên mặt, bận ba bốn bộ đồ không vừa người, vậy thì sai sự thật quá.\” Ngụy Kiều xua tay, \”Ba lớn tuổi rồi, không cần lãng phí nữa. Có thời gian thì con đưa Tiểu Sở đi thôi, rồi rửa một tấm cỡ lớn treo trong phòng khách nhà mình.\”