Chương 35: Cam tâm tình nguyện.
Ngụy Tư Triết \”tồi\” thế nào hôm nay Sở Gia Hòa đã \”lĩnh hội\” được hết rồi. Lời tâm tình nọ vừa nói xong, anh còn không cho y thời gian tiêu hóa đã mở toang cửa, để nụ cười toe toét của y chui hết vào mắt Ngụy Kiều, quá muộn để kìm lại rồi.
Phụ huynh ngay trước mặt, Sở Gia Hòa sao mà kinh nghiệm được hơn Ngụy Tư Triết, hai tai nóng ran lên ửng hồng. Y lấy ấm sứ ra pha trà, nước sôi thấm ướt lá tỏa hương thơm ngát, lúc đưa tách trà cho Ngụy Kiều, thấy người kia thế mà đang bày ra bộ dạng hóng trò vui.
Ngụy Kiều nhận tách trà, khẽ nhấp môi rồi cười trêu: \”Hôm nay tách trà này pha hơi lơ đãng đó nha.\”
Sở Gia Hòa không tìm được lý do phù hợp đáp lại, Ngụy Tư Triết cười: \”Lỗi con.\”
Ngụy Kiều ra hiệu bảo Sở Gia Hòa ngồi xuống, hai người chia ra ngồi hai bên giường. Ngụy Kiều liếc mắt thăm dò Ngụy Tư Triết, nói: \”Cái đầu của con thì ranh lắm, sau này không được ăn hiếp Tiểu Sở.\”
Ngụy Tư Triết lấy một trái nho trên dĩa trái cây nhón vào miệng, vị ngọt đậm đà, anh hỏi Sở Gia Hòa: \”Anh bắt nạt em à?\”
Ngụy Kiều cầm tách trà nhấn mạnh: \”Tiểu Sở, con nói thật cho bác.\”
Sở Gia Hòa vặn nắp hạt óc chó, lấy một ít vào tay Ngụy Kiều, thành thật trả lời: \”Dù có bị anh Ngụy bắt nạt, con cũng không mất mát gì ạ.\”
Sắc mặt Ngụy Kiều đầy hồ hởi: \”Được lắm, EQ cao hơn Tư Triết. Sau này chưa biết chừng ai là người bắt nạt ai đâu, ba an tâm.\”
Ngụy Tư Triết: \”…\”
Đài truyền hình Bắc Thần chiếu phim truyền hình điệp viên kinh điển, Ngụy Kiều xem hoài không chán. Ngụy Tư Triết lột vỏ một quả nho cho Ngụy Kiều, ghim thịt quả đầy đặn vào tăm.
Giữa giờ quảng cáo, Ngụy Kiều bắt lấy cây tăm đút nho đến miệng Sở Gia Hòa, sau đó tới lượt Ngụy Tư Triết. Ông hỏi: \”Con trai, dạo này công việc vẫn thuận lợi chứ?\”
Ngụy Tư Triết trả lời: \”Công việc của con ba không cần bận tâm đâu.\”
Ngụy Kiều đặt tách trà lên đầu giường, lấy \”Bản ghi chép trà xuân\” giấy dưới gối ra, đeo kính lão vào: \”Ba lải nhải với con mấy câu có được không? Không phiền con chứ?\”
Ngụy Tư Triết đáp: \”Sao lại thế, con thích nghe ba cằn nhằn mà.\”
Ngụy Kiều lật sổ tay, ngắm ảnh chụp Ban Nguyệt: \”Trước đây nhà mình chỉ có mình con, bất kỳ chuyện gì cũng có thể tự quyết theo ý mình, muốn làm gì thì làm cũng không thành vấn đề. Nhưng bây giờ thì khác con ạ, bây giờ con có Tiểu Sở rồi, vậy nên dù là công việc hay cuộc sống, lúc hạ quyết định mắt nhìn cũng phải trông ra xa một chút.\”
\”Nếu đã lựa chọn bạn đời, thì một công việc ổn định và một cơ thể khỏe mạnh không chỉ cho mỗi bản thân mình, mà còn là trách nhiệm với nửa kia của mình.\” Ngụy Kiều nói: \”Hãy săn sóc nhiều hơn cho gia đình và mọi người, nhất là quan tâm đến cảm xúc của Tiểu Sở.\”
Ngụy Tư Triết gật đầu: \”Ba, yên tâm.\”
Ngụy Kiều hạ kính lão xuống sống mũi, ngước mắt nhìn về phía Sở Gia Hòa với nụ cười hòa ái: \”Tiểu Sở, con cũng vậy.\”