[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San – Chương 34 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San - Chương 34

Chương 34: Ấn tượng đầu tiên.

Trong ấn tượng của Tề Khiêm, Ngụy Tư Triết luôn cư xử tỉnh táo. Cho dù thời điểm đó công ty của họ bị cuốn theo khủng hoảng tài chính, trượt dốc thua lỗ hàng triệu bạc do đủ các loại lỗ lãi lớn nhỏ, người này cũng chỉ im lặng nhốt mình trong phòng, không bước chân khỏi nhà mà nhìn chằm chằm vào khoảng không đen đặc vô định suốt ba ngày ba đêm.

Từ bỏ anh cũng được, thậm chí chẳng cần một lời giải thích. Nhưng khi nghe thấy lời \”Xin lỗi\”, nhìn thấy nụ cười áy náy của Ngụy Tư Triết, lửa giận ngùn ngụt trong lòng Tề Khiêm tiêu tán hơn nửa, lập tức bỏ cả kế hoạch của mình đi.

Ngụy Tư Triết không bao giờ nổi giận. Anh cực hiếm khi truyền cảm xúc tiêu cực cho người khác mà chỉ ngấm ngầm tự gặp nhấm trong lòng, một mình đối diện và điều chỉnh trạng thái mất cân bằng ấy.

\”Chuyện bao lớn chứ.\” Hà Nguyên bá vai Tề Khiêm, hòa giải: \”Cứ nhìn bọn mình bây giờ xem, tôi làm sếp một phòng kiếm tiền đàng hoàng, cậu kinh doanh ổn định công ty chứng khoán của cậu, lâu lâu gọi Tư Triết sang giúp đỡ, sang năm tranh thủ mở rộng quy mô, ngày ngày không lo ăn mặc, chả phải tốt quá rồi à?\”

\”Tư Triết không ở bên, chỉ số hạnh phúc của tôi giảm xuống chí ít là 40% đấy nhá.\” Tề Khiêm than thở vỗ vỗ đùi, đứng dậy liếc sang Ngụy Tư Triết, \”Cái đồ chết tiệt nhà cậu, chỉ biết khi dễ anh thôi.\”

\”Chờ tới lúc chỉ số hạnh phúc của anh xuống tới không.\” Ngụy Tư Triết nhìn về phía Tề Khiêm, cười giỡn: \”Không chừng em sẽ mềm lòng cân nhắc tới vụ chuyển việc.\”

Tề Khiêm: \”…\” Anh ta sắp bị Ngụy Tư Triết chèn ép tới rơi lệ rồi đây này.

Tề Khiêm và Hà Nguyên đi khỏi, Ngụy Tư Triết ngồi trên ghế làm việc xoay nửa vòng về cửa sổ sát đất phía sau lưng. Bầu trời không một gợn mây trong vắt như tấm vải lụa xanh lơ, ánh mặt trời chói lòa vương vãi, thành phố Bắc Thần hiện lên vẻ phồn hoa thật rõ nét dưới khung trời bao la.

Ngụy Tư Triết thinh lặng nhìn ngắm trong vài phút, sau đó cúi đầu mở khóa điện thoại. Sở Gia Hòa gửi cho anh hai bức ảnh, bức đầu tiên là con rùa đang quẫy nước chèn thêm dòng chữ
\”Buổi sáng tốt lành\”, Đại Bôn vẫn nhàn nhã như mọi hôm; bức còn lại chụp giờ thể dục buổi sáng của viện dưỡng lão, tư thế đứng của Ngụy Kiều tao nhã và chuẩn mực, nhìn là biết ngay đang tạo dáng.

Ngụy Tư Triết gõ bàn phím, khen: Chụp khá đấy.

Vài giây sau, Sở Gia Hòa trả lời: Bác hỏi anh sao không khen động tác tập thể dục của bác chuẩn không cần chỉnh.

Ngụy Tư Triết: Khen ông ấy đẹp là thể nào cũng đòi em chụp thêm vài tấm nữa, tới đó người mệt lại là em.

Sở Gia Hòa trả lời: Bác mất vui rồi, trách anh cứ chăm chăm vào đồng bọn của mình thôi.

Ngụy Tư Triết nhắn trả: Đúng thật, anh giống ba, ông ấy cũng thiên vị mẹ anh không ít đâu.

Tin nhắn được gửi thành công, Ngụy Tư Triết không trả lời Sở Gia Hòa nữa mà đặt điện thoại xuống, mở máy tính nhận mail đánh giá tăng trưởng ngân sách mới đồng nghiệp gửi, chuẩn bị viết kế hoạch đầu tư.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.