Chương 33: Vết cắt.
Hai cha con mỗi người một ly sơn trà trong tay. Ngụy Kiều thỏa mãn uống hết, sau đó ông được Sở Gia Hòa đỡ vào buồng vệ sinh đánh răng rửa mặt. Sau khi kéo rèm tắt đèn, Ngụy Tư Triết nói với ba một câu chúc ngủ ngon.
Đóng cửa phòng lại, trời đã gần sáng. Sở Gia Hòa tiễn Ngụy Tư Triết đến bãi đậu xe, hai người vai kề vai, tay nắm tay đi trên con đường vắng tanh rộ bóng cây.
\”Vừa mới yêu đương đây.\” Ngụy Tư Triết vờ bực bội thở dài một hơi, \”Chưa gì đã phải xa nhau rồi.\”
Sở Gia Hòa kề lại đụng người mình vào cánh tay anh, cười nói: \”Sáng mai phải đi làm đó, anh phải tỉnh táo lên.\”
Ngụy Tư Triết ngửa đầu nhìn trăng sao, khổ sở than vãn: \”Ai, chẳng tâm trạng đâu mà công với chả việc.\”
\”Anh Ngụy đừng làm nũng.\” Sở Gia Hòa vê nắn ngón tay anh, \”Thế là đang giật dây cho em trốn việc đi gặp anh đó.\”
Hai mắt Ngụy Tư Triết sáng trưng: \”Ý kiến hay, mai anh trốn làm.\”
Sở Gia Hòa nói: \”Anh Hà phải trách tội em thôi.\”
Sắc xanh phai đọng trên nhành liễu, nhiệt độ cuối tháng tư cao hơn những ngày vừa rồi. Sở Gia Hòa hỏi: \”Ngày một tháng năm anh có được nghỉ không? Nếu có thời gian thì ghé đến thăm bác.\”
Ngụy Tư Triết móc chìa khóa xe ra, đèn trên đầu chiếc Porsche nháy sáng. Anh quay sang, nhếch môi cười xấu xa: \”Đổi câu giải thích khác cho anh nghe.\”
Sở Gia Hòa đẩy lưng Ngụy Tư Triết bằng cả hai tay: \”Anh về nhà ngủ sớm đi.\”
Ngụy Tư Triết khỏe hơn Sở Gia Hòa nhiều, vẫn cứ đứng trơ tại chỗ không chút suy suyển. Sở Gia Hòa đẩy hoài chẳng được gì, thả tay xuống không nói gì thêm, anh lặp lại: \”Nhanh, nói cho anh nghe.\”
Sở Gia Hòa đành nghe lời, ngoan ngoãn nói: \”Một tháng năm có rảnh thì đến gặp em ạ.\”
Ngụy Tư Triết khoanh tay, được một bước lại muốn lấn thêm một thước: \”Lần nữa đi.\”
Sở Gia Hòa nhớ ra anh phải lái xe rất vất vả, quyết định \”khen thưởng\”: \”Lỡ mà em có nhớ anh quá, trong giờ làm việc gửi tin nhắn gọi điện cho anh thì anh đừng chê em ồn ào nhé.\”
Ngụy Tư Triết chưa thỏa mãn, nghiền ngẫm từng chữ từng chữ: \”Sao lại \”lỡ\”, em không…\”
Sở Gia Hòa dang tay ôm anh, Ngụy Tư Triết lập tức vòng tay ôm người ôm mình thích chặt hơn nữa. Sở Già Hòa dụi dụi chóp mũi mình vào tai anh, nhỏ giọng: \”Anh Ngụy, thích nhìn em xấu hổ thế à.\”
Ánh trăng dìu dịu, Ngụy Tư Triết ôm Sở Gia Hòa lắc lư đi vài bước như đang khiêu vũ, nói với giọng điệu chẳng nỡ chút nào: \”Rồi, anh đi.\”
Sở Gia Hòa mở cửa xe giúp anh: \”Về đến nhà nhớ báo cho em biết một tiếng.\”
Nhìn theo chiếc Porsche ra khỏi bãi đậu xe, qua góc rẽ tiếp theo sẽ không thấy xe được nữa, Sở Gia Hòa vẫy vẫy tay về hướng anh đi, y cứ nghĩ anh sẽ không biết được đâu. Nào ngờ, xi nhan thình lình nháy sáng lên như hai vì sao giữa đêm tối.
Ngụy Tư Triết chăm chăm theo dõi gương chiếu hậu, mở xi nhan nháy*, khi nào không thấy bóng Sở Gia Hòa nữa anh sẽ tắt. \”This is how you fall in love\” được bật tuần hoàn lặp đi lặp lại trong xe, cùng lúc ấy, Sở Gia Hòa cầm điện thoại ngồi trên băng ghế dài bật đoạn ghi âm, tiếng hát của Ngụy Tư Triết vang lên từ tai nghe chậm rãi rơi vào lòng.