[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San – Chương 30 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San - Chương 30

*cùng nghe \”this is how you fall in love\” – Jeremy Zucker & Chelsea Cutler với mình nha.

Chương 30: Chúc mừng anh.

Tâm thái bình đẳng dù đặt trong bất kỳ mối quan hệ nào cũng có thể duy trì tình cảm song phương bền lâu.

Sở Gia Hòa đã từng đoán rằng, đến lúc xác nhận quan hệ với Ngụy Tư Triết còn phải nỗ lực tìm kiếm cảm giác cân bằng trong lòng hơn nữa, cố gắng loại bỏ khoảng cách mà điều kiện khách quan mang đến, để mỗi khi Ngụy Tư Triết nhắc đến y trước mặt bạn bè thì tất thảy những gì anh ghi nhớ là ưu điểm và sở trường của y.

Sở Gia Hòa thực sự không ngờ Ngụy Tư Triết sẽ thấu triệt được suy nghĩ của mình, \”yêu cầu\” mình điều chỉnh trạng thái tâm lý trước khi xác nhận quan hệ, vứt phăng đi một vài \”điều mình tự cho là đúng\”, đón nhận lấy phần tình cảm chẳng dễ dàng gì có được này bằng cảm xúc tự nhiên nhất.

\”Tôi là người có rất nhiều khuyết điểm, sẽ cố gắng từ từ sửa chữa.\” Lời cuối cùng Ngụy Tư Triết nói với Sở Gia Hòa là: \”Chỉ mong trong lúc chúng ta chung đụng bên nhau em sẽ nghĩ rằng tôi vẫn xứng với em.\”

Trên đường về nhà, Sở Gia Hòa không yên lòng, thậm chí tiếng gió thổi lao xao ngoài kia cũng không lọt nổi vào tai, tất cả tâm tư đều đặt lên Ngụy Tư Triết. Sở Gia Hòa ngẩng đầu đưa mắt nhìn cành cây rung rinh, đốm sáng lẩn tránh giữa các kẽ lá, y bỗng không chờ đợi được nữa —— Y thích Ngụy Tư Triết, thích anh bằng tình cảm chẳng thể nào khống chế nổi.

Lên xe, Ngụy Tư Triết nói mình hơi thèm ăn cơm Sở Gia Hòa nấu, vì vậy cả hai ăn ý quyết định đến nhà y giải quyết bữa tối. Đường về ùn ứ tắc nghẹt, một chiếc xe tải nổ lốp chắn ngang đường làm xe cộ chỗ ngã tư hỗn loạn. Ngụy Tư Triết gác khuỷu tay lên mép cửa, tay chống lấy trán ngắm Sở Gia Hòa mãi không chịu thôi.

Điểm nhìn của Sở Gia Hòa luôn vòng vòng xung quanh Ngụy Tư Triết, nhất cử nhất động của người này lọt hết vào mắt. Y cười hỏi: \”Anh cứ nhìn tôi làm gì chứ?\”

Ngụy Tư Triết móc một điếu thuốc khỏi bao, ngẫm nghĩ vài giây rồi lại rút trở về, một hành động này cũng đủ cho thấy anh đang lo lắng và bứt rứt thế nào: \”Thật ra hôm nay tôi có chuẩn bị một bài biểu diễn.\”

\”Cái…\” Sở Gia Hòa lắp bắp: \”Cái gì?\”

\”Bài biểu diễn.\” Ngụy Tư Triết nói xong tự mình bật cười trước, \”Cơ mà tôi căng thẳng quá, rốt cuộc lại chạy mất, bỏ cả kế hoạch đã được lên đàng hoàng rồi.\”

Sở Gia Hòa kinh ngạc há hốc miệng, vẫn chưa hoàn hồn lại được: \”… Cái gì?\”

\”Tôi tính đưa em quay lại bãi đậu xe ngầm trên phố đi bộ lần trước.\” Ngụy Tư Triết thở dài, \”Hai hôm trước tôi tạt ngang qua đây thấy trên đường có vài người biểu diễn, tôi đã nói trước với họ ca khúc tôi sẽ hát, gửi tiền nhờ họ đệm nhạc cho tôi, định hát cho em nghe một bài.\”

Đây là điều Ngụy Tư Triết có thể làm được ư?! Sở Gia Hòa nhìn người đàn ông mặc tây trang trước mặt mình từ đầu đến đuôi một lượt… Khó mà tin được.

Sở Gia Hòa hỏi: \”Vậy sao anh lại đổi ý?\”

\”Nguyên nhân tôi đã khai báo với em rồi đó thôi.\” Ngụy Tư Triết phanh xe, năm phút trôi qua, chiếc Porsche chật vật lắm mới xe dịch được một mét, \”Tôi căng thẳng quá.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.