[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San – Chương 29 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San - Chương 29

[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San - Chương 29









Chương 29: Dụng ý.

Nhiệt độ nóng ấm truyền đến từ lòng bàn tay, cảm thấy ấm áp dễ chịu rồi, lúc qua đầu hẻm hai người ăn ý buông tay ra. Cả hai thả mình giữa dòng người nhìn nhau mỉm cười, bước về con phố dài ồn ã náo nhiệt.

Mặc trên mình bộ tây trang bảnh bao và những món trang sức đẹp đẽ, trong mắt mọi người xung quanh hai người họ không hợp với con phố xuề xòa mộc mạc này, có rất nhiều ánh nhìn lạ lùng lia tới. Ngụy Tư Triết khoanh tay, nói: \”Hỏng rồi, hai đứa mình ăn bận ra vẻ quá, đi dạo chỗ thế này phải về nhà thay quần áo trước.\”

\”Tôi không nghĩ thế.\” Sở Gia Hòa đến gần Ngụy Tư Triết, nhường đường cho chiếc xe đạp phía sau. Đường phố chật hẹp, họ chen chúc nhau tản bộ, \”Tôi đang trải qua quá khứ của anh, về lý thì phải ăn mặc long trọng mới phải.\”

Câu nói nọ làm lồng ngực Ngụy Tư Triết căng lên, nhất thời không khống chế được hành vi của mình. Anh ôm lấy vai Sở Gia Hòa, bàn tay đặt trên đầu vai, ngón cái vuốt ve lấy áo khoác y với tâm trạng sung sướng.

\”Em thấy cửa hàng văn phòng phẩm đó không?\” Ngụy Tư Triết chỉ vào căn nhà gạch gói bên tay phải, \”Nó đã ở đây hơn mười năm rồi, tôi nhớ hồi đó 5 xu có thể mua được một cục tẩy hoặc hai cây bút bi.\”

\”Hoặc là một cái thước nhựa.\” Sở Gia Hòa bổ sung.

\”Phải rồi.\” Ngụy Tư Triết cười, cảm thán: \”Bây giờ 5 xu không mua được gì nữa rồi.\”

Tiếng rao của chủ hàng quán vang lên không ngừng, Sở Gia Hòa buông lỏng tay Ngụy Tư Triết, nói đùa: \”5 xu của anh Ngụy ở chỗ tôi có thể \”mua\” được nhiều thứ lắm đó.\”

Xung quanh đông đúc nhộn nhịp người những người. Ngụy Tư Triết kiềm chế, vân vê đầu ngón tay của Sở Gia Hòa, anh cười hỏi: \”Cụ thể là gì nhỉ?\”

Nói mấy lời vừa rồi xong, đột nhiên Sở Gia Hòa sinh ra ảo giác, có vẻ thật sự không phải do y nghĩ quá nhiều —— Ánh mắt Ngụy Tư Triết nhìn y thay đổi, biến từ phẳng lặng trầm tĩnh thường ngày thành ánh mắt hàm chứa bao phấn khích và đợi mong, cất giấu tình cảm đậm sâu vô phương ngăn trở, và dường như rất có tính mục đích.

Tiếng nhạc vui tươi rộn ràng vang bên tai, Sở Gia Hòa đưa mắt nhìn sang đối diện, quay đầu tìm kiếm nơi phát ra âm thanh – một tiệm bán vé số. Ngụy Tư Triết men theo tầm mắt y nhìn lại, bị cửa hàng thân thuộc nọ khơi gợi ký ức.

\”Trước đây chỗ đó có ba tiệm nằm sát nhau, xổ số, lô tô với vé số cào.\” Ngụy Tư Triết kể, \”Khối bọn tôi có thừa ít tiền tiêu vặt, đứa nào cũng từng muốn vào mấy tiệm này.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.